Chờ sau khi hai người rời đi, Ly Tuyết Ngưng ở sau bình phong mới đi ra, hỏi Giang Tiểu Lâu: “Muội rõ chưa?”
Giang Tiểu Lâu lộ ra ý cười thâm thúy: “Đã rõ.”
Ly Tuyết Ngưng tràn ngập nghi hoặc: “Chuyện này, ta càng xem càng thấy không ổn, xem ra Vương hiền lành thật thà, làm việc chăm chỉ, hôm nay còn giúp chúng ta một chuyện lớn, lẽ ra phải rất đáng tin, nhưng ta luôn cảm thấy có gì bất ổn.”
Vương không có gì không ổn, nhưng chính vì quá ổn, Ly Tuyết Ngưng lại mơ hồ cảm thấy hơi kỳ lạ.
Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt nói: “Liêu Châu sản xuất ngọc thạch rất nhiều, có nhiều người đến đó mua, nhưng sản lượng hàng năm có hạn, nên có nhiều ngọc giả, giả y như thật, có thể lừa rất nhiều người. Năm xưa phụ thân ta từng nhắc nhở, càng là thâm sơn cùng cốc càng có đại sư phụ làm ngọc giả, nhất định phải đặc biệt cẩn thận, mua không cẩn thận thì sẽ táng gia bại sản. Những gì Vương nói đều là sự thật.”
Sắc mặt Ly Tuyết Ngưng tái nhợt: “Để họ đi đi, để tránh phiền phức sau này.”
Đến cuối tháng tính sổ, Giang Tiểu Lâu cố ý cho Vương một bao lì vì, Vương hết sức vui mừng cảm tạ nàng. Giang Tiểu Lâu biểu hiện tin cậy đối phương, đồng thời muốn giữ hắn lại làm việc lâu dài. Thấy đã thành công đạt được tín nhiệm của Giang Tiểu Lâu, Vương thở phào nhẹ nhõm.
Tối hôm đó, Giang Tiểu Lâu cố ý sắp xếp một bàn tiệc, tập trung mọi người trong cửa hàng lại. Diêu chưởng quỹ uống mấy ly rượu, không lâu sau mặt đã đỏ chót, vô cùng vui vẻ.
Giang Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Ta tiếp nhận cửa hàng mới một tháng, lợi nhuận so với tháng trước được thêm hai phần, đều là nhờ các vị vất vả. Theo lý mà nói, ta nên thấy vui vẻ, đáng tiếc…” Nói đến đây, nàng nhìn qua mọi người một vòng, nụ cười nhạt đi: “Hôm nay ta đi xin một quẻ, đạo trưởng nói năm nay mệnh ta phạm phải tiểu nhân, trong Bác Cổ trai có họa.”
Diêu chưởng quỹ và mọi người giật mình, lên tiếng nghị luận xôn xao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
