Thuận phu nhân theo thói quen mà cong mắt lên, cho dù bà không còn trẻ nữa, mỗi lần cười sẽ xuất hiện nếp nhăn ở khóe mắt, nhưng bà chưa bao giờ che dấu nụ cười của mình trước bất kỳ ai, vì bà biết rõ, nam nhân luôn thích nữ nhân hay cười. Nhưng không biết gì sao, ở trước mặt mỹ nhân này, bà có thể nhìn thấy rõ sự thương hại và đồng tình của đối phương dành cho nhan sắc suy tàn của mình. Sắc mặt bà ngưng lại, đảo mắt lại trưng ra nụ cười dịu dàng: “Vị này chính là Phiên Phiên cô nương sao?”
Khánh Vương mỉm cười: “Hai người chắc là lần đầu tiên gặp mặt.”
Thuận phu nhân năm nay cũng đã bốn mươi rồi, còn Phiên Phiên này mới mười tám, đang ở độ tuổi như hoa xuân, đẹp như nụ hoa lê đang chờ nở rộ trên cành, đặc biệt là đôi mắt dịu dàng như sóng nước giống hệt đôi mắt của Thuận phu nhân năm xưa mới vào cửa. Lần đầu Khánh Vương nhìn thấy nàng, còn cho rằng đã nhìn thấy Thuận phu nhân lúc trẻ, sau khi kinh ngạc thì trở nên thân thiết, vừa động lòng liền giữ nàng lại.
Hắn yêu thích nữ tử như vậy, dịu dàng, hiểu ý người, có tri thức hiểu lễ nghĩa, nhu tình như nước, lúc vô ý còn lộ ra một chút biểu hiện quyến rũ, liếc mắt liền khiến người ta động lòng. Nói một cách nghiêm túc, Phiên Phiên vô cùng xinh đẹp, ngay cả Thuận Như Ý khi còn trẻ cũng không sánh bằng, càng khỏi nói nàng có nhiều thêm một phần phong tình, quyến rũ tận xương.
Thuận phu nhân phiền muộn mà nhìn Phiên Phiên trước mắt, sự sợ hãi từ từ lan ra. Cô nương xinh đẹp trẻ tuổi không đáng sợ, nhưng Phiên Phiên trước mắt này làm cho bà có cảm giác quen thuộc. Cũng nhu tình như nước giống hệt mình, lại hơn một bậc xinh đẹp phong tình, đặc biệt là lời nói đối với Vương gia, còn săn sóc tỉ mỉ, động lòng người hơn mình. Bà phảng phất có thể đoán được, dòng nước sủng ái của Khánh Vương dành do mình đã trôi đi hết, không còn vết tích. Nghĩ đến đây, tâm tình vốn đang sáng sủa của bà trong nháy mắt rơi xuống vực sâu, lạnh lẽo thấu xương.
Phiên Phiên này rốt cuộc là từ đầu xuất hiện.
Thuận phu nhân cố nén chua xót trong lòng, mỉm cười với Phiên Phiên: “Vẫn nghe nói Phiên Phiên cô nương gương mặt tuyệt đẹp, tài nghệ hơn người, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.”
Phiên Phiên nhút nhát nhìn Khánh Vương một chút, lúc này mới cúi chào: “Ra mắt phu nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)