Tháng ngày dần trôi, cuối cùng đã đến ngày tiến cung gặp hoàng hậu. Trước gương đồng, Khánh Vương phi nhẹ nhàng giúp Giang Tiểu Lâu trang điểm, vừa mỉm cười nói: “Lát nữa đến chỗ lão Vương phi, mặc kệ bà ấy nói gì, không cần để ý là được.”
Đôi mắt Khánh Vương phi có chút ươn ướt, biểu hiện nhìn Giang Tiểu Lâu đặc biệt ôn nhu, dĩ nhiên là nghĩ đến con gái mình, Giang Tiểu Lâu giả vờ không biết, chỉ cười khẽ: “Xin người yên tâm, tiểu nữ sẽ không khiến Vương phi khó xử.”
Khánh Vương phi thở dài một hơi, lại nắm chặt tay nàng, lòng bàn tay hơi lạnh: “Đừng gọi ta là Vương phi, gọi mẫu thân đi, giống như Tuyết Nhi vậy. Con là tỷ muội kết bái của nó, không khác gì con gái của ta. Nếu Tuyết Nhi còn sống, nó cũng sẽ muốn chúng ta sống với nhau như mẹ con ruột.”
Thấy ánh mắt Vương phi rưng rưng, vẻ mặt ôn tồn, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng ngẩn đầu, tươi cười: “Dạ, mẫu thân.”
“Hài tử ngoan.” Bất giác nước mắt Khánh Vương phi rơi xuống, bà vội quay mặt nhẹ nhàng lau đi.
Giang Tiểu Lâu chỉ lẳng lặng nhìn, đột nhiên đứng lên mềm mại xoay một vòng: “Mẫu thân, trang phục của con có thích hợp không?”
Khánh Vương phi liếc mắt nhìn ngoài cửa sở, ôn nhu nói: “Không còn sớm, chúng ta phải mau tiến cung, trước tiên mau đi thỉnh an lão Vương phi.”
Đến viện lão Vương phi, tì nữ cẩn thận xốc rèm lên, Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu một trước một sau tiến vào. Lão Vương phi dựa vào gối hương, tay lần phật châu, một tì nữ áo xanh đang cúi đầu nín hơi, động tác mềm mại dùng một cái chùy nhỏ gõ lên đầu gối bà. Còn một tì nữ đang nâng khay, trên khay có cam tươi rói ngon lành, mùi cam lan tỏa khiến cho gian nhà có thêm ba phần thơm ngát.
Mí mắt lão Vương phi không nhấc, lạnh nhạt nói: “Đây là chuẩn bị tiến cung?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


