Tần Vô Song quay đầu nhìn con chim họa mi đang ríu rít trong lồng, khóe môi khẽ nở một nụ cười khổ: "Được."
Một lát sau, có một bà vú đến mời Mục Phỉ sang phòng lão phu nhân dùng bữa sáng. Hắn vừa đi vừa ngân nga khúc nhạc, khiến cả phủ ai nấy cũng kinh ngạc.
Mục lão thái quân thấy vậy cũng ngỡ ngàng. Nhân lúc Mục Phỉ đang vui vẻ, bà khéo léo khuyên nhủ.
Mong hắn có thể về ở nhà, đừng cả ngày lang bạt bên ngoài; hôn ước với Tần gia tuyệt đối không thể hủy bỏ, nếu không Mục gia sẽ bị thiên hạ cười chê; nếu thật sự không thích Tần Vô Song, có thể thử chung sống một thời gian, biết đâu sẽ nảy sinh tình cảm. Nếu vẫn không được thì sau này cưới thêm vài thiếp thất cũng không muộn.
Mục Phỉ nghe xong, vậy mà lại gật đầu đồng ý. Lão thái quân vừa ngạc nhiên vừa thêm phần hài lòng với Tần Vô Song. Tuy không biết Tần Vô Song đã làm cách nào khiến Mục Phỉ ngoan ngoãn như vậy, nhưng chỉ riêng việc nàng có thể đưa hắn về nhà cũng đủ khiến bà tin rằng đây là một cô nương có bản lĩnh rồi.
Khi trưởng tử Mục gia Mục Trọng Quang còn sống, hắn là một kỳ tài văn võ song toàn, đặc biệt yêu thích sưu tập binh khí. Đến nay, kho binh khí trong viện của hắn vẫn được giữ nguyên vẹn.
Mục Phỉ đem thanh kiếm mượn trước đó đặt lại vị trí cũ trên tường, định rời đi thì ánh mắt vô tình dừng lại trên bộ giáp bạc treo trên giá gỗ cùng một cây thương đỏ rực bên cạnh.
Cây thương ấy từng theo Mục Trọng Quang ra chiến trường, cứu sống Mục Thủ Nghiệp đang trọng thương. Giúp Mục Trọng Quang lập công danh lẫy lừng.
Mục Phỉ do dự giây lát, rồi tiến đến bộ giáp, nhẹ nhàng chạm tay vào. Trong lòng trào dâng đầy ấm ức, đường đường là nam nhi, hắn vậy mà không thể thắng nổi Tần Vô Song. Rồi nghĩ tiếp, tại sao huynh trưởng có thể học võ, còn hắn lại phải theo con đường thi cử?
Tâm trạng phẫn uất thôi thúc hắn nắm lấy cây thương đỏ. Trong khoảnh khắc, dòng máu trong cơ thể hắn như hòa cùng hơi thở của cây thương, thế là hắn dốc toàn lực rút thương ra.
Nhưng không ngờ cây thương nặng hơn hắn tưởng. Sức lực hắn không trụ nổi, cả người loạng choạng, mất thăng bằng vài bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Cuối cùng, hắn thở hổn hển, vất vả dựng lại cây thương vào vị trí cũ. Xong xuôi, hắn ngồi bệt xuống bậc thang gỗ, lòng đầy thất vọng.
Cây thương hắn còn không cầm nổi, vậy mà Mục Trọng Quang lại có thể sử dụng nó một cách dễ dàng trên chiến trường. Quả nhiên, huynh trưởng là người cả đời hắn cũng không thể vượt qua.
Dưới cùng một mái nhà, Mục Phỉ quả nhiên giữ đúng lời, nước sông không phạm nước giếng với Tần Vô Song. Hai người gặp nhau cũng chỉ lễ phép chào hỏi, thỉnh thoảng còn cùng nhau dùng bữa.
Nhìn thấy hai người hòa thuận như vậy, khiến Mục lão thái quân vô cùng mãn nguyện.
Về phía Tần Vô Song, sau khi đến kiểm tra hiệu thuốc ở Tây Thủy Môn, nàng chỉ trở về Tần gia để thăm cha mẹ một lần, sau đó hầu như chỉ ở trong phòng. Ngoài việc mỗi ngày đến thỉnh an Mục lão thái quân và Nghê thị, nàng hiếm khi ra ngoài. Thời gian còn lại đều nhốt mình trong phòng nghiên cứu kỹ từng loại thuốc an thai của hiệu thuốc Tần gia.
Hiệu thuốc Tần gia ngoài việc bán các loại thuốc đông y, còn cung cấp cả các loại hoàn tán, cao dược. Trong số đó, nổi tiếng nhất chính là thuốc an thai. Đây là bài thuốc bí truyền của tổ tiên Tần gia, được chế từ các nguyên liệu quý hiếm, giá cả lại vừa phải, hiệu quả vượt trội, nên tiếng tăm lan xa.
Thời Thái Tông, có một quý phi vì mạch thai không ổn định, nhiều lần bị dấu hiệu sảy thai. Nghe nói thuốc an thai của Tần gia rất hữu dụng, quý phi liền sai người mua vài viên về uống thử. Không ngờ, thai nhi được giữ lại, cuối cùng sinh ra một tiểu hoàng tử trắng trẻo bụ bẫm. Từ đó về sau, Tần gia nhận được thánh chỉ, cữ mỗi nửa năm phải tiến cống một lô thuốc an thai vào cung.
Tuy nhiên, Tần Vô Song đã xem xét tất cả các loại thuốc an thai của mười ba cửa hiệu, nhưng không tìm ra điều gì bất thường.
Các loại thuốc này đều được điều chế từ cửa hiệu chính, sau đó mới phân phối đến các chi nhánh. Lô thuốc tiến cống vào cung mỗi nửa năm cũng do cửa hiệu chính tự mình đưa vào, giữa chừng không thể xảy ra sơ suất gì.
Vậy thì, kiếp trước, rốt cuộc vấn đề trong lô thuốc khiến hoàng hậu mất cả mẹ lẫn con là do đâu?
Hiện giờ, còn bảy năm nữa mới đến sự việc thảm kịch, nàng phải tìm cách tách mình khỏi chuyện này, đồng thời ngăn Tần gia tiếp tục tiến cống thuốc an thai vào cung. Sau nhiều ngày suy nghĩ, cuối cùng nàng cũng nghĩ ra biện pháp, chỉ là thời cơ chưa chín muồi, đành phải chờ đợi dịp thích hợp để thực hiện.
Từ sau khi kiểm tra cửa hiệu ở Tây Thủy Môn, nàng án binh bất động, chỉ để người truyền lại hành động của mình tại đó đến các hiệu thuốc khác của Tần gia, mục đích là để răn đe.
Nhưng nếu chỉ dựa vào những thủ đoạn nàng đã dùng tại Tây Thủy Môn thì chỉ có thể khiến các cửa hiệu khác cảnh giác phần nào, chưa đủ sức trấn áp hoàn toàn. Vì thế, hiện tại nàng chỉ có thể tiếp tục đi kiểm tra từng cửa hiệu, từ từ xây dựng uy tín.
Tần Vô Song tính toán thời gian, cảm thấy đã đến lúc, liền ra lệnh chuẩn bị xe ngựa, cùng với Nhụy Chu nữ cải nam trang, đến kiểm tra cửa hiệu ở Tân Tào Môn.
Xe ngựa đi được nửa đường, đột nhiên nghe tiếng la hét từ phía trước. Phu xe dừng lại, Nhuỵ Chu vén rèm hỏi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Phu xe đáp:
“Là đoàn xe của Ngô Việt chủ tiến cung diện thánh, quan binh đang dọn đường.”
Ngô Việt vốn là thuộc Kỳ Tống. Khi Kỳ Tống chưa thống nhất thiên hạ, Ngô Việt từng là một tiểu quốc cát cứ, quốc hiệu là Ngô. Sau khi Kỳ Tống dẹp yên chiến loạn Nam Bắc, Ngô quốc tự hạ mình, từ bỏ đế hiệu, đổi thành quốc chủ, quy thuận Kỳ Tống, hàng năm cống nạp để cầu sự che chở.
Nửa năm trước, hoàng đế ban chỉ, mời Ngô Việt chủ Tiền Kiều đích thân đến triều cống nạp, thể hiện thành ý quy thuận.
Sau khi Ngô Việt chủ đến, hoàng đế lại nói gặp Tiền Kiều như gặp được tri kỷ, như huynh đệ thân thiết, không đành lòng để Tiền Kiều rời đi, liền ban người xây cho Ngô Việt chủ một phủ đệ khang trang, mời ở lại. Lần mời này, Tiền Kiều đã ở lại suốt nửa năm, thậm chí mỗi nửa tháng, hoàng đế đều triệu kiến y nhập cung cùng bàn việc.
Chỉ có Tần Vô Song biết, Tiền Kiều có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở về cố quốc nữa.
Sau một tách trà, xe ngựa lại lăn bánh.
Khi đến cửa hiệu Tân Tào Môn, người của hiệu thuốc đã sớm đứng chờ trước cửa. Thấy xe ngựa đến, một kẻ bước tới, cười nói:
“Có phải tân đông gia đã đến không?”
Nhuỵ Chu vội xuống xe, kinh ngạc hỏi:
“Sao ngươi biết trong xe chính là tân đông gia?”
Kẻ đó cười đáp:
“chưởng quỹ nhà ra nói tân đông gia nay là quý nhân của Mục gia, tất nhiên sẽ ngồi xe ngựa của Mục gia, nên dặn tiểu nhân đứng đây chờ. Thấy xe ngựa Mục gia, chắc chắn chính là tân đông gia không sai.”
Chuyện Tần Vô Song gả vào Mục gia để xung hỷ vốn không công bố ra ngoài, nên người biết chẳng nhiều. Nay chưởng quỹ của Tân Tào Môn lại rõ ràng như vậy, ắt hẳn đã được đường huynh của nàng báo cho.
Nói được đôi câu, Tần Vô Song bước xuống xe. Kẻ đó liền hành lễ, dẫn nàng vào trong.
Đồng chưởng quỹ nghe thấy tiếng, lập tức bước ra chào đón, khách sáo vài câu rồi dẫn nàng vào hậu viện, sắp xếp ở thượng phòng để dâng trà. Trong thượng phòng, mọi người trong hiệu thuốc đều đã chờ sẵn. Thấy Tần Vô Song, ai nấy đều tỏ vẻ kính cẩn.
Tần Vô Song tùy ý hỏi vài điều thường ngày. Có lẽ do lần trước sự việc ở Tây Thủy Môn đã làm gương, lần này mọi người đều trả lời ngay ngắn, không chút cẩu thả. Thấy vậy, nàng hài lòng, cho phép họ giải tán, ai nấy tiếp tục làm việc.
Biết Tần Vô Song đến để kiểm tra sổ sách, Đồng chưởng quỹ đã chuẩn bị đầy đủ toàn bộ sổ sách trong hai năm qua, trình sẵn lên cho nàng.
Trong mỗi hiệu thuốc của Tần gia, sổ sách chia làm hai loại: một cuốn gốc giữ lại tại hiệu và một cuốn sao nộp lên để kiểm tra. Sổ sao là những gì nàng đã nhận được từ Mục lão thái quân. Việc kiểm tra chính là đối chiếu hai loại sổ này xem có sự khác biệt hay không, liệu có hành vi giấu diếm hay giả mạo nào không. Trước nay, các cửa hiệu Tần gia đều do Chu chưởng quỹ kiểm tra sổ sách. Vì các đường huynh của nàng không rành dược lý nên chỉ phó thác việc này cho người khác, khiến không ít cửa hiệu làm giả sổ sách, che giấu doanh thu.
Đồng chưởng quỹ vốn định ở lại ứng phó, nhưng lại có khách đến, nên đành cáo lỗi rời đi.
Chớp mắt đã đến giờ Ngọ. Nhụy Chu thấy Tần Vô Song nhìn sổ sách mãi không rời, lo nàng đói bụng, liền ra phố mua ít thức ăn.
Hậu viện thượng phòng thoáng chốc chỉ còn lại một mình Tần Vô Song đang chăm chú đối chiếu sổ sách.
Bất chợt, phía sau vang lên một tiếng "bịch".
Tần Vô Song ngoảnh lại, lập tức cảm nhận được một lưỡi dao lạnh băng, nhuốm máu, kề sát cổ mình.
“Không được nhúc nhích!”
Một giọng nói khàn khàn vang lên. Kẻ đó khóa chặt cổ nàng, giọng điệu đầy uy hiếp.
Tần Vô Song nghe theo, không động đậy. Ánh mắt khẽ liếc ra phía sau, chỉ kịp thấy một kẻ mặc hắc y, bịt kín mặt. Dáng người to lớn, cánh tay như gọng kìm ghì lấy nàng.
Mùi máu tanh phảng phất trong không khí, kết hợp với hơi thở đứt quãng của hắn, nàng đoán kẻ này đang mang trọng thương.
Hắn kéo nàng đứng dậy, đi đến cửa sổ. Khẽ mở một khe nhỏ, hắn nhìn ra phố, chỉ thấy quan binh lùng sục, náo loạn khắp nơi.
Bên ngoài, tiếng bước chân gấp gáp vang lên.
Hắc y nhân vội đóng cửa sổ lại, một tay giữ chặt cổ Tần Vô Song, tay kia cầm dao, chỉ thẳng về phía cửa.
Tình hình như này, nếu có ai dám xông vào, nhất định sẽ máu văng khắp nơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
huhu mình muốn chỉnh sửa lại mà không được

-904652.png&w=256&q=75)

