Tuy ba người này đều là con cái của người hầu trong phủ Bá tước, nhưng phụ mẫu đều là người dễ tính, tương đối đơn giản, ít liên lụy.
Muốn sống cuộc sống thoải mái.
Một là phải có tiền, hai là phải có người mình có thể dùng.
Chỉ là hiện tại nàng chưa có nhiều vốn liếng, cho dù muốn mua chuộc lòng người, bồi dưỡng tâm phúc, cũng phải từng bước một chậm rãi mà làm.
Sắp xếp xong công việc cho mọi người, Mạnh Thanh liền đến chính viện.
Lúc này, Vương thị vừa ngủ trưa dậy, đang xem xét sổ sách tháng trước của Đông phủ.
Trên bàn phía dưới chất đầy một giỏ lớn quả sơn trà, mấy đại nha hoàn đứng bên cạnh bóc sơn trà.
Mạnh Thanh mỉm cười thỉnh an xong, nói: "Vừa hay con còn nói mấy cây sơn trà ở Tây thiên viện mọc tốt, muốn mang theo nha hoàn đi hái một ít, không ngờ lại có nhiều quả ngon như vậy, bà mẫu phải chia cho con một giỏ nhé."
Vương thị bị nàng chọc cười, chỉ vào quả sơn trà trên bàn cười nói: "Chẳng phải đây là hái từ mấy cây đó xuống sao? Còn có mấy giỏ nữa kìa, lát nữa sẽ sai người mang đến viện cho con."
"Đa tạ bà mẫu." Nghe vậy, Mạnh Thanh khụy gối hành lễ, rồi nói: "Nghe nói sơn trà rất tốt cho phổi, muội muội thân thể yếu, trời lạnh một chút là ho, chúng ta thêm đường phèn vào nấu thành cao sơn trà, đến mùa thu đông lấy ra cho muội muội uống, chắc chắn tốt hơn mua ở ngoài."
Nghe những lời này, ý cười trong mắt Vương thị càng sâu hơn.
"Khó được con lúc nào cũng nhớ đến muội muội, vậy thì dứt khoát nấu nhiều một chút, để bà già này này cũng được nhờ phúc của Thái Bình, nếm chút của lạ."
"Bóc ba bốn giỏ là đủ nấu cao sơn trà rồi."
Bên này Mạnh Thanh đã được nha hoàn hầu hạ rửa tay sạch sẽ, cầm lấy một quả sơn trà cẩn thận bóc ra, cười đưa cho Vương thị.
"Số còn lại để lại cho con và muội muội làm đồ ăn vặt."
Thấy tâm trạng của Vương thị không tệ, Mạnh Thanh lại nhắc đến chuyện của Lưu ma ma cùng Sơn Lam và mấy người khác.
"Trong ngoài Minh Nguyệt Cư có đến mấy chục nha hoàn bà tử, nhờ có Lưu ma ma, Sơn Lam, Bích Thúy cùng mấy người khác gánh vác, mới không đến nỗi xảy ra sai sót lớn."
Mạnh Thanh mỉm cười giải thích: "Người bên cạnh bà mẫu ai nấy đều tốt, đều xứng đáng hưởng phần bổng lộc của nha hoàn nhất đẳng. Lưu ma ma cũng rất đáng tin cậy, có bà ấy chăm sóc, con dâu mới đỡ phải nhọc công."
Một phen vừa tỏ ra yếu thế, vừa ca ngợi.
Vương thị nghe trong lòng dễ chịu vô cùng.
Càng hài lòng hơn là thái độ của Mạnh Thanh.
Tuy ở bên cạnh Vương thị không được xem trọng, nhưng dù sao Lưu ma ma cùng mấy người kia cũng là người do chính viện phái đến.
Mạnh Thanh không hề đề phòng, cố ý xa lánh, còn giao cho mấy người này trọng trách. Điều này không chỉ là tôn trọng bà mẫu Vương thị này, mà còn thể hiện sự tin tưởng và thân thiết của vãn bối đối với trưởng bối.
Vương thị càng thêm thấy con dâu này cưới vào rất đáng giá.
Hợp ý mình!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
