Trong lòng sớm đã có quyết định, nhưng ngoài mặt Mạnh Thanh lại không lộ ra chút dấu vết gì: "Nghe nói đại lang quân Giang gia ở biên cương..."
Giọng nói không lớn, nhưng đầy vẻ do dự.
Ánh mắt An thị lóe lên, trong lòng tức giận Mạnh Thanh không nghe lời, giọng nói cũng mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn, nói:
"Lời đồn vô căn cứ mà thôi, chẳng phải vẫn chưa tìm thấy thi thể sao? Giang gia chỉ là muốn cầu an nên mới lập bài vị trường sinh, đâu phải là hết hy vọng?"
Nói đến đây, bà ta dừng lại một chút, cười như không cười hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: "Đây vốn dĩ là chuyện đánh cược tiền đồ, ta tưởng ngươi phải hiểu chứ."
Lời này rất thẳng thắn.
Chẳng qua trong lòng Mạnh Thanh hiểu rõ, tuy ngoài mặt An thị đang nói thẳng thiệt hơn của chuyện này, nhưng chỉ cố làm ra vẻ, dẫn dụ nàng đi đánh cược Giang Trầm Cảnh còn sống hay không mà thôi.
Nếu thật sự muốn nàng gả đến Giang gia, An thị sẽ không tốn tâm tư giở những trò vòng vo này với nàng.
Biết chuyện này gần như đã chắc chắn, Mạnh Thanh yên tâm, nói vài câu với An thị, nhận hôn sự này.
"Cữu mẫu, ta gả là được."
...
Có lẽ không muốn nảy sinh thêm chuyện, An thị hành động rất nhanh, chỉ hai ngày sau, đã thấy mấy ma ma của Giang gia đến cửa.
Để Giang gia hài lòng, thậm chí An thị còn tặng cho Mạnh Thanh mấy bộ quần áo và trang sức mới.
Mấy ma ma của Giang gia thấy Mạnh Thanh mặc quần áo mới, đều liên tục gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng.
Lại qua mấy ngày, Giang gia truyền lời đến, gần như đã quyết định xong chuyện hôn sự này, chỉ chờ mời mai mối đến đổi canh thiếp, là bắt đầu chuẩn bị rước dâu.
Lúc này, người hầu trong Lý gia cũng đều biết tin này.
...
Trong viện nhỏ của Mạnh Thanh.
Hà Hương đỏ hoe mắt vừa khâu vá quần áo, vừa run rẩy nói: "Còn nói là cữu cữu, cữu mẫu ruột, sao có thể..."
Hà Hương là nha hoàn lớn lên cùng Mạnh Thanh từ nhỏ, sau khi Mạnh gia suy tàn, một đường đi theo nàng đến kinh thành nương nhờ Lý gia.
Hai người nương tựa lẫn nhau nhiều năm, tất nhiên tình cảm sâu đậm không cần phải nói.
Vốn dĩ Mạnh Thanh đã rất yêu thích sự nhanh nhẹn trung thành của Hà Hương, xuyên không đến đây hơn một tháng, thấy nàng ấy làm việc gì cũng chu đáo, cũng khá tin tưởng, bèn nói: "Sớm rời khỏi nơi này mới là quan trọng nhất, gả cho ai mà chẳng được."
"Nhưng, ai cũng nói đại lang quân Giang gia đã..."
Hà Hương nói được một nửa rồi lại nuốt xuống. Nàng ấy tủi thân thay cô nương nhà mình, nhưng vẫn không muốn nói thêm để làm Mạnh Thanh buồn lòng.
Nhà cao cửa rộng, dù đã thất thế, thì vẫn là tầng lớp đặc quyền, người thường không ai dám dễ dàng trêu chọc.
Hơn nữa, người nhà lại đơn giản, chỉ một quả phụ và một tiểu muội.
Như vậy đỡ tốn công biết bao.
Còn việc phu quân chết sớm, chẳng phải là chuyện tốt sao?
Xuyên sách sống lại một lần, nàng đâu phải đến để cầu xin tình yêu gì, tất nhiên là phải sống càng giàu có, càng thuận lợi, càng vẻ vang càng tốt. Còn nam nhân sao… chẳng qua chỉ là thú vui tiêu khiển sau khi đã giàu sang an nhàn mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
