Dịch Tư Linh thật sự không thể hiểu nổi, ngơ ngác nhìn bóng lưng kia đi ra khỏi nhà hàng, khuất hẳn rồi, cô mới hậu tri hậu giác cảm thấy khó chịu.
Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng bị ai lạnh nhạt ngó lơ như vậy, cô ném thỏi son vào túi, động tác có hơi mạnh.
Dịch Nhạc Linh vừa lúc trở về, thấy cảnh này, nhưng không biết chi tiết chuyện gì, chỉ thấy một người đàn ông nhặt son môi cho Dịch Tư Linh.
Cô nói với Dịch Tư Linh: “Vừa nãy anh chàng đẹp trai kia cũng ra gì phết, đúng gu của chị luôn.”
Dịch Tư Linh cố ý hỏi: “Đẹp trai á? Ai cơ?”
Dịch Nhạc Linh: “Người nhặt son môi cho chị đó.”
“À...” Dịch Tư Linh lười biếng kéo dài giọng, đánh giá: “Cũng bình thường thôi.”
Dịch Nhạc Linh cố ý trêu cô: “Không phải là tại người ta không bị sắc đẹp của chị mê hoặc, nên chị cố tình nói xấu người ta đấy chứ?”
Mặt Dịch Tư Linh đột nhiên đỏ lên: “Nhạc Linh, hôm nay em quá đáng ghét rồi đó, dám bênh người ngoài bắt nạt chị!”
Dịch Nhạc Linh chắp tay trước ngực, giơ lên đỉnh đầu, cầu xin cô buông tha. Dỗ dành mất mười phút, lại hứa sẽ cùng Dịch Tư Linh đấu giá cho bằng được viên hồng ngọc mà lần trước cô lỡ mất cơ hội, Dịch Tư Linh mới miễn cưỡng không so đo với em gái nữa.
Ăn cơm xong, hai chị em tách ra, một người đến trụ sở tập đoàn đi làm, người kia đến khách sạn dưới lầu điểm danh.
Dịch gia đặt chân vào rất nhiều ngành sản xuất, trong đó bất động sản, vận tải đường thủy, vàng bạc đá quý và khách sạn là bốn lĩnh vực chủ chốt. Trong mười khách sạn, Tinh Đỉnh là khách sạn đầu tiên do Dịch Khôn Sơn sáng lập, có ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt, cho nên ông mới coi Tinh Đỉnh như món quà sinh nhật tuổi 18 cho con gái lớn.
Những phú hào khác tặng con gái không ngoài châu báu quần áo đẹp siêu xe đồng hồ xịn, còn Dịch Khôn Sơn ra tay chính là một khách sạn sang trọng bậc nhất, món quà này khiến Dịch Tư Linh nổi tiếng khắp giới, vô số cô chiêu tiểu thư ngưỡng mộ cô —— hoàn toàn không phải vì bản thân khách sạn này.
Dịch Khôn Sơn là một “kẻ lập dị” trong giới phú hào, không có con trai, cũng không có những mối quan hệ tình ái lăng nhăng hay con riêng, chỉ có bốn cô con gái, mỗi người đều là bảo bối trong lòng bàn tay. Dịch Tư Linh lại là con gái lớn, hưởng thụ sự sủng ái nhiều hơn, không phải những cô gái có anh em trai đầy nhà có thể tưởng tượng được.
Khách sạn thuê giám đốc chuyên nghiệp quản lý các hoạt động hàng ngày, Dịch Tư Linh không thường xuyên đến, cô còn có rất nhiều việc riêng.
Mỗi năm cô nhận được hàng trăm thư mời từ các nhãn hiệu lớn, tạp chí, câu lạc bộ, tổ chức xã hội, hoặc là cá nhân, nào là tiệc tối, party, xem show, ra vào các loại vũ đài danh lợi càng là chuyện thường ngày. Bởi vì cô ở vũ đài danh lợi chạm tay là bỏng, hiệu suất kinh doanh của khách sạn Tinh Đỉnh bốn năm qua liên tục tăng trưởng, thậm chí còn đạt được hợp tác với nhãn hiệu trang sức lâu đời Bariya. Nhà thiết kế trưởng của Bariya liên tục bốn năm đích thân thiết kế trang trí Giáng Sinh cho mặt ngoài khách sạn.
Sự hợp tác này đã giúp danh tiếng của khách sạn Tinh Đỉnh tăng lên đáng kể, vươn lên vị trí dẫn đầu trong số các khách sạn sang trọng ở Cảng Đảo. Dù sao, tôn chỉ của cô là vừa chơi vừa kiếm tiền, nếu phải ngoan ngoãn đến trụ sở tập đoàn làm việc kiếm sống, có đánh chết cô cũng không làm.
Cô đến khách sạn, theo lệ thường đi một vòng, ký mấy văn kiện, rồi trở về biệt thự nhà họ Dịch, lúc đó đã gần đến giờ cơm tối.
“Cô chủ đã về ạ?” Dì Lật từ phòng bếp đi ra, vừa vặn gặp Dịch Tư Linh, bà có chút ngạc nhiên, dù sao đại tiểu thư cũng không thường xuyên ăn cơm tối ở nhà.
“Không ăn cơm tối đâu ạ.”
“Phòng bếp có hầm canh, cô chủ muốn nếm chút không?”
Hoa Hoa là một con mèo cái tam thể pha trắng, ngực đeo một chuỗi vòng cổ ngọc bích lấp lánh. Năm năm trước, nó còn là một con mèo hoang, lạc đến vườn sau biệt thự nhà họ Dịch, được Dịch Tư Linh phát hiện, lập tức bước lên đỉnh cao của cuộc đời mèo, từ ăn không đủ no đến đeo trang sức quý giá.
Về cái tên này, Dịch Tư Linh vắt óc suy nghĩ ba ngày, cuối cùng quyết định gọi là Hoa Hoa.
Bởi vì mỗi khi sờ nó, bàn chân nhỏ xíu của nó sẽ xòe ra như bông hoa.
Dì Lật vừa khuấy sữa chua vừa nói: “Ông bà chủ rạng sáng hôm qua đã bay đến Bắc Kinh rồi, cô chủ không biết à?”
Dịch Tư Linh thật sự không biết chuyện này. Rạng sáng hôm qua cô còn đang nhảy disco ở một bữa tiệc sinh nhật của bạn.
Huống chi hai ông bà chủ cũng không báo trước lịch trình, rất khó tìm.
Dì Lật rắc một ít quả việt quất đã rửa sạch lên cốc sữa chua, đựng trong chiếc cốc sứ màu xanh ngọc phối vàng nhạt trang nhã, bưng cho Dịch Tư Linh: “Nghe nói là có chuyện rất quan trọng, nên mới bay chuyến sớm nhất qua đó.”
“Chuyện quan trọng...” Dịch Tư Linh vuốt ve Hoa Hoa, nghĩ đi nghĩ lại cũng không đoán ra hai người họ cùng nhau đến Bắc Kinh làm gì.
Là chuyện làm ăn sao? Không giống. Dù sao hai vợ chồng cùng nhau hành động, nói chuyện làm ăn thì quá long trọng, nói bàn chuyện cưới xin thì có vẻ hợp lý hơn.
Cô trực giác nhận ra có điều gì đó mờ ám.
Ăn xong sữa chua, Dịch Tư Linh về phòng nghỉ ngơi. Lát sau, cô em út Dịch Quỳnh Linh đến tìm cô nói chuyện, không biết vì sao chủ đề lại chuyển sang chuyện hôn sự của cô.
“Hai ngày trước em trốn ở cửa thư phòng, nghe thấy ba mẹ đang bàn chuyện sính lễ của chị đó! Còn có cả thiệp mời tiệc cưới nữa! Rốt cuộc là sao vậy hả!”
Dịch Tư Linh ngây người một thoáng, quả là tin xấu nối tiếp tin xấu.
Cô ngả người ra sau, nằm dài trên giường theo hình chữ “đại” (大), chiếc dép lê lông đà điểu bên trái rơi xuống thảm, chiếc còn lại vẫn treo lơ lửng.
Tiểu Hoa nghịch ngợm, càng muốn chơi đùa với chiếc dép còn lại trên chân Dịch Tư Linh, những sợi lông đà điểu màu hồng nhạt mềm mại bị kéo xuống vài nhúm, lơ đãng đung đưa trong không khí.
“... Della, em phiền quá, đừng nói nữa.”
“Thương chị quá, Mia, mới 24 tuổi mà đã sắp bước vào nấm mồ hôn nhân rồi. Dù sao thì em cũng nhất định sẽ không kết hôn.”
Dịch Tư Linh trở mình, nhìn em gái: “Em mới mười lăm tuổi...” Nói những lời này có phải hơi trưởng thành quá không.
Dịch Quỳnh Linh nói: “Mười lăm tuổi cũng không còn nhỏ nữa.”
Dịch Tư Linh thở dài bất lực, chỉ nói: “Em không kết hôn thì em yêu đương. Coi chừng chị mách ba chuyện em yêu sớm.”
“Sao lần nào chị cũng dọa em bằng cái này vậy, em chẳng sợ đâu.” Dịch Quỳnh Linh hì hì cười, mười lăm tuổi thì sao gọi là yêu sớm, hồi tiểu học cô đã có bạn trai rồi. Lúc đó còn “bắt cá hai tay”, thứ bảy đi vườn thực vật với bạn trai số một, chủ nhật hẹn hò cưỡi ngựa với bạn trai số hai, sau này hai cậu nhóc biết chuyện, hẹn nhau cùng nhau bơ cô luôn.
Cô bé ghé vào bên cạnh Dịch Tư Linh, chống cằm, tràn đầy ảo tưởng tốt đẹp về tương lai: “Ai nói yêu đương là phải kết hôn chứ, em có thể yêu đương cả đời mà! Đàn ông ấy à, không thích thì đổi, dù sao em có tiền, tốt quá còn gì.”
Dịch Tư Linh bị em gái chọc cười: “... Heo nhỏ, em học được những cái này ở đâu vậy?”
“Đừng gọi em là Heo nhỏ nữa mà.”
Dịch Quỳnh Linh đá nhẹ chị, giọng điệu non nớt của thiếu nữ mang theo vẻ từng trải: “Tóm lại chuyện kết hôn phải thận trọng, công chúa à, chị đừng để ba dắt mũi, chị không yêu người ta, dựa vào cái gì mà phải kết hôn với người ta chứ.”
Ba chị em họ đều thích gọi Dịch Tư Linh là công chúa.
Dịch Tư Linh im lặng. Thầm nghĩ con heo nhỏ này không hiểu.
“Nghe thấy không hả!”
“Biết rồi...”
Dịch Tư Linh đưa tay che mặt, từ kẽ ngón tay nhìn lên chiếc đèn chùm thủy tinh kiểu Pháp trên trần nhà, giọng nói hư ảo, mang theo một nỗi mệt mỏi sâu sắc sau khi lớp trang điểm phù phiếm đã được rửa sạch.
Mấy ngày nay vì chuyện này, cả tinh thần lẫn thể xác cô đều mệt mỏi.
Tiểu Hoa ngang nhiên gặm gặm ngón chân cô, cô cũng không buồn động đậy.
Cô đương nhiên biết chuyện hôn nhân cần phải thận trọng, đâu chỉ cần thích thôi đâu, một chút thích còn chưa đủ, phải có rất nhiều rất nhiều tình yêu mới có dũng khí bước vào nấm mồ hôn nhân.
Nhưng gia đình họ là như vậy, tình yêu là thứ yếu nhất. Cô là con gái lớn, khả năng có quyền tự chủ trong hôn nhân gần như bằng không. Cô đã vì mình tranh thủ rất nhiều tự do rồi, chẳng lẽ lại muốn được núi vàng núi bạc cung phụng nuôi dưỡng, quay đầu lại đi trách núi vàng núi bạc là xiềng xích, là nhà tù sao được?
Bốn chị em cô, nếu cô không đi liên hôn, những người khác sẽ phải đi liên hôn, cô không thể đẩy cục diện rối rắm cho mấy đứa em nhỏ được.
Dịch Nhạc Linh sau khi tốt nghiệp đã định gây dựng sự nghiệp ở nước ngoài, nhưng vì cô mà quay về cảng, vào tập đoàn làm việc.
Dịch Tư Linh trở mình, vùi mặt vào gối. Ga giường mới thay, ánh nắng chiếu vào, phảng phất một mùi hương hoa bách hợp nhàn nhạt.
Nếu nhất định phải gả cho Trịnh Khải Quân thì gả thôi.
Thật ra cô đã từng thích hắn rất nhiều, chỉ là đến cuối cùng, cảm thấy thứ tình cảm đó thật buồn cười, nên càng thêm chán ghét.
Ngoài cửa sổ đêm đã khuya, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sóng biển vỗ bờ giận dữ. Dịch Quỳnh Linh cảm thấy không nói gì thì yên tĩnh đến phát sợ, cô bé mở loa Bluetooth, một bản nhạc vang lên, dòng âm thanh êm đềm chảy trôi trong không gian tĩnh mịch.
Là một bài hát tiếng Quảng Đông.
“Nhưng ái tình đột nhiên rẽ lối,
Tựa vết nhơ dơ dáy,
Chẳng cần nhắc đến hoa hồng cười trong im lặng,
Thứ đáp lễ chỉ là phòng bị tin cẩn...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
