Nhưng cô biết, điều đó rất khó...
Trình lão gia tử gọi điện tới, hỏi trưa nay cô có thể về không.
Chuyện sinh bệnh không giấu được, Khương Tiêu đành nói thật: "Ông nội, con có chút không khỏe, đang ở bệnh viện ạ."
"Cái gì? Bệnh viện?" Lão gia tử nói, "Vừa nãy thằng Uyên có nhắc gì đâu?"
Khương Tiêu: "Cũng không phải bệnh gì nặng, con không nói cho anh ấy biết."
"Hai đứa là vợ chồng, con bệnh nó phải biết chứ." Lão gia tử nhíu mày, "Có phải thằng Uyên bắt nạt con không?"
"Dạ không ạ." Khương Tiêu vẫn cố gắng giữ gìn hình tượng người chồng tốt cho Trình Uyên, "A Uyên đối với con rất tốt, con muốn gì anh ấy cũng tặng, lại rất quan tâm con, chưa từng bắt nạt con bao giờ."
Hộ công đẩy cửa bước vào, đi lại gần: "Khương tiểu thư, sao cô lại khóc thế này?"
"Khóc sao?" Khương Tiêu đưa tay chạm vào khóe mắt, ướt đẫm, quả thực đã khóc rồi.
Cô gượng cười: "Chắc là do gió thổi vào thôi."
"Cửa sổ có mở đâu ạ." Hộ công đi kiểm tra, không yên tâm lại đóng chặt thêm lần nữa, "Bác sĩ nói rồi, cô tốt nhất đừng để dính gió, là tôi sơ suất quá, xin lỗi cô."
Khương Tiêu biết không phải lỗi của hộ công, lắc đầu: "Không liên quan đến bà đâu."
Thứ khiến cô đau lòng chưa từng là cơn gió nào cả, mà chính là sự lạnh lùng của người đàn ông kia.
...
Thẩm Duyệt đến buổi chiều mới biết Khương Tiêu nằm viện: "Chuyện này là sao?"
Khương Tiêu đem chuyện bữa cơm ở lão trạch kể lại tỉ mỉ một lần.
Thẩm Duyệt mắng: "Cái mụ già độc ác đó, tâm địa thật xấu xa, lúc nào cũng tìm cách hành hạ cậu."
"Duyệt Duyệt, bà ấy là mẹ chồng tớ." Khương Tiêu nói, "Đừng nói bà ấy như vậy."
Khương Tiêu: "Ừm, có."
"Hắn không giúp cậu lấy một câu sao?"
"Cậu cũng biết mà, anh ấy trước giờ vẫn luôn như vậy."
Nhìn cô bị Trình mẫu bắt nạt, hắn chưa từng lên tiếng dù chỉ nửa lời.
"Đồ cặn bã." Thẩm Duyệt tức đến nghiến răng, "Tiêu Tiêu, cậu ly hôn với hắn đi, tớ nuôi cậu."
Khương Tiêu mỉm cười: "Được, cậu nuôi tớ."
Thẩm Duyệt biết cô không nỡ, tuy không tán thành nhưng cũng chỉ biết nhẫn nhịn: "Tớ đi đón cậu."
"Không cần đâu, tài xế sẽ đến." Đang nói chuyện thì tài xế đẩy cửa bước vào, Khương Tiêu đi ra ngoài.
Thẩm Duyệt dặn dò: "Có chuyện gì nhất định phải báo cho tớ biết đấy."
Khương Tiêu: "Ừm, tớ biết rồi."
*
Vừa lên xe, cảm giác đầu tiên của Khương Tiêu chính là: Lạnh.
Thậm chí cô chưa kịp thốt ra chữ nào, đã bị người đàn ông ép chặt lên cửa xe.
Trình Uyên sức lớn, lúc bóp eo cô chưa từng kiềm chế lực đạo, trong đôi mắt đen là sự chán ghét không kịp che giấu, giọng nói như vọng lên từ địa ngục.
"Cô đi mách lẻo với ông nội sao?" Hắn nghiến chặt răng, dáng vẻ như muốn giết người đến nơi, "Khương Tiêu, gan cô lớn thật rồi đấy."
Khương Tiêu không hề mách lẻo, cô nhíu chặt mày, biểu cảm đau đớn: "Tôi không có."
"Không có?" Trình Uyên ép sát, "Nếu không có, sao ông nội biết cô nằm viện?"
"Ông nội gọi tôi về lão trạch ăn cơm, tôi bất đắc dĩ mới phải nói." Khương Tiêu giải thích, "Không phải mách lẻo như anh nói."
"Cô nghĩ nói vậy tôi sẽ tin sao?" Trình Uyên cách một lớp áo lại siết mạnh một cái, âm lệ nói: "Tôi đã cảnh cáo rồi, đừng có giở trò, nếu không tôi sẽ không tha cho cô đâu."
Quá đau, Khương Tiêu bật ra tiếng rên rỉ: "Anh... anh buông tôi ra trước đã, chúng ta... chúng ta nói chuyện tử tế."
"Eo tôi... sắp gãy rồi."
Trình Uyên liếc nhìn cô, một lúc sau mới thu tay lại: "Tốt nhất là cô nên cho tôi một lời giải thích hợp lý."
Khương Tiêu ngồi dậy, tay ấn vào bên eo khẽ xoa nắn. Cô từ nhỏ đã sợ đau, mỗi lần đau đều sẽ rơi lệ, thói quen bao năm qua, lần này cũng không ngoại lệ.
Đáy mắt đầy hơi nước, vành mắt ửng hồng, một bộ dạng thấy mà thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)