Tổng thể của tầng ba là đều cùng thống nhất phong cách với cả biệt thự, chỉ có chút không hợp nhau chính là trong phòng khách khắp nơi có thể thấy được bày biện rất nhiều loại mô hình xe hơi và mô hình súng ống, giống như một căn cứ quân sự nhỏ của một người đam mê. Ôn Hoàn nhìn có chút há hốc mồm, nhiều loại mô hình xe quân sự rất đẹp cũng rất tinh xảo.
Lục Thần nhìn mắt cô, thờ ơ nâng khóe miệng, hỏi: "Thế nào, cô cũng cảm thấy hứng thú với những thứ này?"
Ôn Hoàn thu hồi ánh mắt, liếc nhìn anh bĩu môi nói: "Tôi không có." Cô chẳng qua là tức giận nhìn những thứ mới mẻ mày.
Lục Thần cũng không tranh luận cô là thật sự thích hay là không có hứng thú, đưa tay kéo tay cô vừa đi vừa nói: "Đi thôi, tôi dẫn cô đi nhìn phòng tôi."
Ôn Hoàn rút tay về vòng ra đằng sau lưng mình, né tránh không cho anh nắm nữa, nói: "Tôi không muốn đi." Mắt bình tĩnh nhìn anh, giống như là đề phòng cái gì, hoặc như là sợ cái gì.
Lục Thần nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, nửa mang theo nụ cười có chút khiêu khích hỏi: "Thế nào, cô sợ?"
Ôn Hoàn chột dạ, kiêu ngạo quay đầu không nhìn tới anh, khẽ hất hàm nói: "Tôi không có." Lòng bàn tay để ở sau lưng có chút mồ hôi ẩm ướt.
Nhìn cô lộ ra ánh mắt căng thẳng, khóe miệng Lục Thần không nhịn được cười rộng ra, tiến lên một chút đem khoảng cách của hai người kéo lại gần hơn. Ôn Hoàn tự cho là mình cùng nhiều nam diễn viên từng chụp hình so với như thế này còn gần gũi hơn, cũng không từng căng thẳng tới mức lòng bàn tay xuất hiện đầy mồ hôi, tim đập nhanh hơn. Nhưng anh như vậy lại mang đến cho cô cảm giác áp bức mạnh mẽ, cho dù bề ngoài giả bộ bình tĩnh cũng không thay đổi được sự thật cô hiện đang khẩn trương đến mức hô hấp đều tăng lên.
Lục Thần xuất thân là trinh sát doanh trại, đối với Ôn Hoàn lúc này đang khẩn trương đến nỗi hô hấp đều nổi lên biến hóa tât nhiên là không thoát khỏi ánh mắt anh, cố ý nghiêng người dán vào bên tai cô hỏi: "Thế nào, sợ tôi sẽ đối với cô như vậy?"
Ôn Hoàn có chút khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, mạnh mẽ giả bộ bình tĩnh: "Tôi, tôi không có."
"Phải không?" Lục Thần thấp giọng hỏi, càng gần sát vào cô, hơi thở ấm áp phả vào mặt cô.
Ôn Hoàn khẩn trương gần như quên mất hô hấp, xoay người muốn chạy, lúc này mới phát hiện mình vậy mà đã bị anh dồn đến góc tường, phía trước là anh, hai bên trái phải phía sau đều là tường, không hề có chỗ nào để trốn!
Hít một hơi thật sâu, giơ tay lên định đẩy anh ra, đột nhiên chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó môi bị một vật ấm áp nhẹ nhàng dán lên, ôn nhu gặm cắn.
Ôn Hoàn chấn động toàn thân, giống như là bị dọa, hoàn toàn quên phản ứng quên hoạt động. Vươn tay chậm rãi ôm lấy eo thon của cô, anh biết vóc người của cô có bao nhiêu yêu thích, cũng hoàn toàn biết môi của cô có bao nhiêu mềm mại. Không giống như tối hôm qua với cách thức cướp đoạt thô bao, lần này anh rất ôn nhu rất cẩn thận.
Nếu như nói tối qua là một người đói bụng lâu ngày thấy thức ăn ngon liền ngấu nghiến như hổ đói, thì giờ phút này Lục Thần chính là sau khi được ăn no nê trở nên nhàn nhã hưởng thụ thức ăn ngon, không vội vàng không nóng nảy.
Gặm cắn cánh môi mềm mại của cô, dùng đầu lưỡi tinh tế mô tả hình dáng đôi môi của cô, cuối cùng lại chậm rãi cạy ra hàm răng đóng chặt của cô, đem chiếc lưỡi nóng hổi của mình dò xét vào khoang miệng của cô, dụ dỗ chiếc lưỡi mềm mại kia của cô để cho cô đi theo điệu múa triền miên cùng nhau.
Kinh ngạc cùng khiếp sợ qua đi, Ôn Hoàn phục hồi lại tinh thần, giơ tay lên đẩy anh ra lại bị bàn tay anh gắt gao giữ chặt thắt lưng. Hai người kề sát quá gần, ngay cả hơi thở cũng quấn quít qua lại với nhau. Ôn Hoàn cũng không biết là xấu hổ hay là sợ hãi, cả người không có chút sực lực nào, dù đẩy thế nào cũng không đẩy được anh ra.
"Ưm ưm, buông ra." Đẩy không ra Ôn Hoàn chỉ có thể giơ tay đập anh, nhưng bắp thịt cả người anh so với tảng đá còn cứng hơn, đánh chỉ làm tay cô có chút đau.
Lục Thần dán vào môi của cô cười khẽ, đưa tay kéo tay cô xuống, môi từ đầu tới cuối không rời khỏi cô, vừa hôn môi cô vừa nói: "Cô không ngại đau tay sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



