Viện trưởng nhắc đến chuyện này cũng nhịn không được buông tiếng thở dài.
Hứa Quy tỏ vẻ đăm chiêu.
Sau khi bọn trẻ ăn cơm xong, Hứa Quy lại chơi đùa cùng chúng một lát.
Phần lớn những đứa trẻ trong cô nhi viện đều có vấn đề về sức khỏe. Rốt cuộc, những đứa trẻ khỏe mạnh bình thường nếu không có nguyên nhân đặc biệt thì cơ bản sẽ không rơi vào cô nhi viện.
Bọn trẻ ở đây, không bị khuyết tật thì cũng mắc bệnh nền.
Hứa Quy đang ngồi cùng lũ trẻ gấp giấy. Đây là một hoạt động yên tĩnh, thích hợp với hầu hết trẻ nhỏ. Ngặt nỗi tay Hứa Quy quá vụng về, hì hục gấp nửa ngày cũng không ra hình thù gì ra hồn, ngược lại còn vò nát tờ giấy thành một mớ hỗn độn.
Hứa Quy: Cô không tin mình lại xui xẻo đến mức không gấp nổi một món đồ nào đàng hoàng.
Đúng lúc này, cùng với một giọng nói ngọt ngào, một bông hoa hồng gấp bằng giấy đỏ được đưa đến trước mặt Hứa Quy.
"Chị ơi, cái này tặng cho chị nè!" Cô bé mặc váy đỏ giơ bông hoa hồng giấy lên, cười thật tươi: "Cảm ơn chị hôm nay đã mua đồ ăn cho bọn em."
Hứa Quy chớp chớp mắt: "Tặng chị sao?" Cô ngập ngừng nhận lấy bông hoa.
Cô nhìn cô bé đang tỳ cằm lên đùi mình một cách rất tự nhiên. Cô nhớ tên cô bé hình như là Đông Chí, bởi vì cô bé bị bỏ trước cửa cô nhi viện vào đúng ngày Đông Chí nên được gọi là "Đông Chí", lấy theo họ Thẩm của viện trưởng.
Đông Chí là một bé gái rất ngoan ngoãn và lanh lợi. Cô bé mới năm tuổi, nhưng lại mắc bệnh tim bẩm sinh. Cũng vì căn bệnh này mà sắc mặt cô bé trông không được tốt, đôi môi nhợt nhạt, quanh năm luôn tái xanh, nhìn vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
"... Chị ơi, đi làm có vui không ạ?" Đông Chí tỳ cằm lên đùi cô, tò mò hỏi, hỏi xong cô bé lại tự lẩm bẩm: "Đông Chí cũng muốn nhanh lớn lên, nhanh chóng ra ngoài đi làm."
Hứa Quy xoa xoa mái tóc khô xơ lưa thưa của cô bé, khẽ hỏi: "Vì sao vậy em?"
Mà nếu không phẫu thuật, Đông Chí khó lòng sống qua tuổi trưởng thành.
Hứa Quy nhẹ nhàng vuốt ve đầu Đông Chí, dịu dàng nói: "Sẽ mà, em sẽ nhanh chóng lớn lên thôi."
Đông Chí ngước khuôn mặt nhỏ bé lên nhìn cô mỉm cười. Lúc này Hứa Quy mới để ý, ở khóe miệng Đông Chí có hai lúm đồng tiền mờ mờ, chỉ khi cười thật tươi mới lộ ra.
Hứa Quy nhìn thấy, nhịn không được đưa ngón tay chọc chọc.
Bị chọc vào má, Đông Chí không hề giận dỗi, ngược lại còn cọ cọ má vào tay Hứa Quy, để cô chọc cho dễ hơn.
Hứa Quy: Nguy rồi, dường như có chút bị đốn tim rồi.
"Chị Tiểu Quy! Hoa của bọn em cũng tặng chị nè." Lúc này, những đứa trẻ khác cũng đã gấp giấy hòm hòm xong. Bọn trẻ xúm lại, vây Hứa Quy ở giữa, tranh nhau đưa những món đồ mình vừa gấp xong cho Hứa Quy.
Lũ trẻ ríu rít: "Chị Tiểu Quy, cảm ơn chị đã mua đồ ăn ngon cho bọn em! Hamburger ngon lắm ạ!"
Hứa Quy sững người một chút, đôi mắt cong cong tạo thành hình bán nguyệt: "Vậy chị cũng cảm ơn hoa của mấy đứa nhé."
Lúc rời đi, trong ngực cô đã ôm một bó hoa hồng giấy. Tuy đều là hoa hồng, nhưng hình thù lại muôn hình vạn trạng. Có cái xấu xí, cũng có cái gấp rất ngay ngắn chuẩn chỉ, nhưng với Hứa Quy, bông hoa nào cũng vô cùng quý giá.
Viện trưởng tiễn cô ra đến tận cổng, dặn dò: "Lần sau về đừng mua đồ gì nữa nhé, tốn kém lắm."
Hứa Quy ngoài miệng ngoan ngoãn vâng dạ: "Dạ vâng ạ."
Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, lần sau mình phải mua nhiều đồ hơn mang về mới được.
"Còn nữa," Viện trưởng nói tiếp, "Con cũng đừng gửi tiền về viện nữa. Con mới đi làm, trong tay phải giữ lại chút đỉnh phòng thân, đừng gửi hết tiền cho viện, biết chưa?"
Hứa Quy tiếp tục gật đầu. Dù sao bây giờ viện trưởng nói gì cô nghe nấy, còn việc có làm theo hay không thì tính sau.
Lúc này chiếc xe cô gọi đã đến. Hứa Quy ngoan ngoãn chào tạm biệt viện trưởng: "... Vậy con về đây ạ."
Viện trưởng giơ tay vẫy chào, vội vã dặn với theo một câu: "Đi đường cẩn thận nhé."
Hứa Quy mở cửa xe, định ngồi vào trong thì chợt nhớ ra điều gì đó. Cô do dự nhìn về phía Dì Đoàn Tử đang đứng trong bóng tối.
"Dì Đoàn Tử," cô gọi một tiếng. Dưới ánh mắt nghi hoặc của Dì Đoàn Tử, cô khẽ hỏi: "Dì Đoàn Tử, nếu cả đời này dì không tìm thấy đứa bé, dì vẫn sẽ tiếp tục tìm kiếm chứ?"
Dì Đoàn Tử không ngờ cô lại hỏi câu này. Ban đầu Dì hơi ngẩn người, sau đó không chút do dự gật đầu.
"Sẽ chứ." Dì nói, "Dù phải tìm cả đời, tìm đến khi tóc bạc trắng, chết già đi chăng nữa, dì vẫn sẽ luôn tìm kiếm..."
Hứa Quy: "... Vậy nếu như, cái giá phải trả để tìm được đứa bé là dì sẽ phải chịu một đòn đả kích nặng nề thêm lần nữa, hơn nữa vì thế mà còn nguy hiểm đến tính mạng thì sao?"
Dì Đoàn Tử mỉm cười. Dì đưa tay vuốt lại lọn tóc rối bị gió đêm thổi tung, nói một câu vô cùng thản nhiên: "Nó là con của dì, dì là mẹ của nó. Nếu đến cả dì cũng từ bỏ nó, lãng quên nó, thì trên đời này còn có ai nhớ đến nó nữa? Cho nên, ai cũng có thể từ bỏ, nhưng dì thì không."
Giọng điệu của Dì Đoàn Tử rất nhẹ nhàng, nhưng sức nặng trong từng câu chữ lại đè nén khiến lòng Hứa Quy chùng xuống, nặng trĩu như đeo đá.
Hứa Quy hít một hơi sâu —— Cô đã hiểu rõ quyết tâm tìm con của Dì Đoàn Tử, và trong lòng cô cũng đã đưa ra quyết định.
Cô biết mình nên làm gì.
"... Dì Đoàn Tử, con có thể nói cho dì biết con của dì đang ở đâu." Cô nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, "Nếu dì muốn tìm lại con, hãy đi hỏi chồng cũ của dì. Bởi vì đứa bé ở đâu, ông ta là người rõ nhất!"
Dì Đoàn Tử sững sờ.
Nói xong, Hứa Quy bất ngờ vươn tay ôm lấy Dì Đoàn Tử, nói: "Dì Đoàn Tử, vận khí của con luôn rất tốt, bây giờ con chia cho dì một ít sự may mắn của con... Con đảm bảo với dì, dù dì có gặp phải nguy hiểm gì, cũng nhất định có thể chuyển nguy thành an."
Cùng với lời nói của Hứa Quy, một luồng sức mạnh vi diệu mà mắt người không thể nhìn thấy từ người cô bay sang người Dì Đoàn Tử.
Hứa Quy ôm chặt Dì Đoàn Tử rồi buông tay, mỉm cười nói: "Lần này con đi thật đây..."
Cô đưa tay vẫy chào viện trưởng và mọi người, khom người chui vào xe. Lần này chiếc xe thực sự lăn bánh rời đi.
Ngồi trong xe, Hứa Quy khẽ buông tiếng thở dài.
Thực ra trước đó cô đã từng do dự xem có nên kể chuyện này cho Dì Đoàn Tử hay không. Bởi vì nếu Dì Đoàn Tử biết được sự thật, chắc chắn sẽ phải chịu cú sốc tinh thần rất lớn, thậm chí có nguy cơ bị sát hại. Hứa Quy không muốn nhìn thấy dì bị tổn thương.
Thế nhưng, Dì Đoàn Tử lại nói, dù không tìm thấy, dì vẫn sẽ tiếp tục tìm, tìm cho đến lúc chết già mới thôi.
Hứa Quy lẩm bẩm: "... Mười ba năm rồi, mình còn tưởng rằng quyết tâm của Dì Đoàn Tử đã phần nào lung lay chứ." Dù sao đối với sinh mệnh ngắn ngủi của con người, mười ba năm đã là một khoảng thời gian rất dài. Đời người, có được bao nhiêu cái mười ba năm chứ?
Nhưng câu trả lời của Dì Đoàn Tử như một cái tát giáng mạnh vào mặt Hứa Quy. Mái tóc hoa râm của dì dường như đang chế nhạo sự tự cho mình là đúng của Hứa Quy, chế nhạo sự ngạo mạn và thái độ bề trên của cô.
Câu trả lời ấy như chất vấn Hứa Quy: Cô dựa vào cái gì mà đưa ra quyết định thay tôi?
Hứa Quy mím môi, cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Cô biết rõ Dì Đoàn Tử đã phải trả giá nhiều đến thế nào vì việc tìm con. Ấy vậy mà vì sự kiêu ngạo, tự cho mình là đúng mà định tự quyết định thay đối phương. Suy nghĩ này của cô không chỉ ngạo mạn, mà còn là sự coi thường đối với Dì Đoàn Tử, coi thường một người mẹ vĩ đại.
Cô thế mà lại nghĩ rằng, theo thời gian trôi qua, có lẽ Dì Đoàn Tử sẽ vơi bớt đau buồn, có lẽ đã từng nghĩ đến việc từ bỏ tìm kiếm đứa bé.
Hứa Quy chùng xuống: "Mình quá kiêu ngạo, mình thật là một con rùa tồi, trách sao Tam trưởng lão nói mình không phải là đứa trẻ ngoan..."
Rõ ràng việc có tiếp tục tìm kiếm đứa trẻ hay không, quyết định đó phải thuộc về chính người trong cuộc là Dì Đoàn Tử, chứ không phải do người ngoài như cô tự cho mình quyền phán xét.
Cùng lúc đó, tại cổng lớn của cô nhi viện, Dì Đoàn Tử đứng thẫn thờ. Mãi cho đến khi một cơn gió lạnh tạt qua khiến dì rùng mình một cái, Dì mới sực tỉnh.
Lúc này, trong đầu dì không ngừng vang vọng câu nói của Hứa Quy: "Nếu dì muốn tìm lại con, hãy đi hỏi chồng cũ của dì..."
Dì Đoàn Tử vẫn còn chút mờ mịt: "... Tại sao Tiểu Quy lại nói Phạm Dược Tiến biết đứa bé ở đâu?"
Phạm Dược Tiến là chồng cũ của dì, cũng chính là ba của đứa trẻ.
Dì Đoàn Tử thực sự không thể hiểu nổi, tại sao chồng cũ lại biết đứa bé ở đâu. Chẳng phải đứa trẻ bị đi lạc sao?
Đâu thể nào, chuyện đứa trẻ biến mất lại liên quan đến chồng cũ chứ?
Suy nghĩ ấy bỗng lóe lên trong đầu Dì Đoàn Tử.
Giây phút suy nghĩ ấy xuất hiện, từ tận đáy lòng Dì Đoàn Tử dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ không thể kiểm soát. Dì chợt nhận ra, nếu những lời Hứa Quy nói đều là sự thật, thì nếu dì tiếp tục đào sâu điều tra, có thể sẽ khám phá ra những chuyện nằm ngoài sức tưởng tượng của dì.
Và chuyện đó rất có thể sẽ khiến cuộc sống của dì hoàn toàn đảo lộn.
Dì Đoàn Tử chợt mỉm cười.
Dì nghĩ, đối với dì lúc này, trên thế giới chẳng có chuyện gì quan trọng hơn việc tìm được con. Đừng nói chuyện này có làm đảo lộn cuộc sống của dì hay không, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống, dì cũng không ngần ngại.
Ánh mắt của Dì Đoàn Tử từ mờ mịt, sợ hãi, dần trở nên kiên định.
"Viện trưởng, ngày mai tôi có việc bận, sẽ không đến cô nhi viện đâu!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)