"Ừm, bây giờ tôi có chút bận rộn, không giữ dượng lại nữa." Chuyện cũng đã nói xong, Biên Duyên đứng dậy tiễn khách.
"Được, vậy cháu bận rộn tiếp đi, dượng đi trước." Chu Địa Nhân ngoài cười nhưng trong không cười đứng lên, nếu đám trẻ thật sự ở trong tay cô thì bây giờ ông ta thật đúng là không dám làm cái gì, nhưng nếu đã xác định mục tiêu thì ông ta cũng sẽ không ngồi chờ chết. Với quan hệ của bọn họ và Biên Duyên thì cô tuyệt đối sẽ không đối xử tử tế với hai đứa con của ông ta, cho nên ông ta cần người nào đó giúp đỡ tìm ra đám trẻ, dù sao thì cuộc điện thoại hôm qua vẫn do chính tay ông ta gọi.
"Đi thong thả, không tiễn." Biên Duyên nhìn bóng lưng Chu Địa Nhân rời đi, đến khi thấy ông ta biến mất ở cửa chợ thì cô mới gọi điện thoại cho Vân Tô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


