Biên Duyên không thèm để ý đến cơn giận của Chu Triều, dù sao thì so với hai người họ, cô vẫn có thể được coi là ôn hòa, vì hiện tại cô vẫn còn giữ lại mạng sống cho bọn họ chứ không hề giống bọn họ muốn đặt hai mẹ con cô vào chỗ chết như vừa rồi!
Một tay Biên Duyên kéo chiếc xe ba bánh xuống dưới sườn dốc có hơi khuất gió ở ngã tư rồi vỗ vỗ lên lưng đứa bé, lại đặt An An lên ghế sau của xe ba bánh. Tuy chỗ này có chút khuất gió nhưng ban đêm vẫn rất lạnh, cô cười an ủi đứa bé hai câu rồi cởi quần áo trên người mình ra, đắp kín cho An An, sau đó mới đứng dậy đi về phía hai người kia.
"Đừng sốt ruột, đây mới chỉ là bắt đầu thôi mà." Biên Duyên nhìn hai người nằm liệt dưới đất đang không ngừng mắng chửi. Sau khi cô ngồi xổm xuống thì khẽ mỉm cười, cầm lấy con dao găm lúc nãy Chu Nhàn Nhã cầm trong tay, vỗ lên má hai người kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

