"Ừm, tự nhiên." Biên Duyên nói xong cầm lấy một nắm bắt đầu ăn cơm, tuy cơm nắm của An An làm có chút quái lạ nhưng vẫn ngon hơn cô làm nhiều.
"An An này, chú ăn được không?" Vân Tô chỉ cơm nắm trong hộp mỉm cười, hỏi.
"Được ạ." An An nghe thế, lập tức gật đầu đầy mong đợi.
"Ngoan đấy..." Vân Tô cầm lấy một nắm cơm cắn một miếng, nhìn thấy ánh mắt của An An đang mong chờ nhìn mình, anh chuẩn bị khen cậu bé lố hơn xíu, nhưng câu nói đầu tiên vừa thốt ra khỏi miệng đã bị An An chặn họng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

