“Thời gian năm năm khiến tôi hiểu được rất nhiều điều, thứ của tôi sẽ không chạy mất, thứ không phải của tôi dù có cưỡng cầu cũng không được, bây giờ tôi chỉ hi vọng sống tốt trong tận thế, còn về điều khác đã không còn quan trọng nữa.” Biên Duyên nhìn Thích Uyên, trong lòng nghĩ không hổ là con trai ruột của tác giả, dáng vẻ đẹp trai anh tuấn này, giọng nói trầm khàn, chẳng trách ban đầu nguyên chủ cứ đòi phải gả cho anh ta bằng được, anh ta quả thực không tệ.
Ngồi cùng với nữ chính Cố Hàm Ngọc, đúng là một đôi trời định nam tài nữ mạo.
“Em nghĩ thông rồi rất tốt, đây là mười viên tinh hạch cấp ba, em cần nói đến Nhất Nhai thuê một cửa hàng, sống tốt với con trai, cha mẹ em đã mất, món tiền này cứ coi như là tiền bồi thường tôi trả thay cho cha mẹ tôi mười lăm năm trước cha mẹ em ra tay giúp đỡ, hôn ước giữa em và tôi từ nay chấm dứt, sau này nam lấy vợ nữ gả chồng đều không liên quan.” Lúc Thích Uyên nói chuyện luôn chú ý đến vẻ mặt của Biên Duyên, thấy lời nói của cô chân thành không giả tạo, lại nghĩ đến những chuyện thuộc hạ điều tra được hai hôm nay mới lấy tinh hạch ra, hơn nữa số lượng tinh hạch đưa gấp đôi với ban đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)