Tác giả: Khương Chi Ngư
: Thịt sườn nướng
Tôn Thúy Cúc lần đầu tiên đến một nơi như vậy.
Phòng thẩm vấn ở đồn cảnh sát nhỏ hơn nhiều so với phía bên điều tra tội phạm, nhưng đối với bà mà nói đã là vô cùng áp lực, cũng rất đáng sợ.
Bà bị ném ở chỗ này một mình, cộng với việc làm của mình bại lộ hai loại cảm xúc hỗn tạp cùng một chỗ, cả người nhanh chóng sụp đổ.
Tôn Thúy Cúc vẫn còn ôm một chút tâm lý may mắn, miễn là bà không thừa nhận, bọn họ khẳng định cũng không còn cách nào khác, xem như bắt lại không được bao lâu vẫn phải thả bà ra.
Nghe được câu này, Tôn Thúy Cúc lập tức trở nên khẩn trương, "Các người nói cái gì, tôi không biết, các người mau thả tôi ra! Tôi cũng không có phạm pháp, các người có chứng cứ gì mà bắt tôi!"
Bà ta vẫn cứ lặp đi lặp lại những lời này, giống như đã phải chịu đựng ủy khuất rất lớn vậy.
Cảnh sát không quan tâm tới những lời này của bà ta, trực tiếp hỏi: "Lục Viễn Phàm có phải là con ruột của bà không? Có đúng như những gì anh ta báo án không?"
Tôn Thúy Cúc nuốt nuốt nước bọt, "Nó không phải con của tôi thì là con của ai chứ!"
Nữ cảnh sát cười lạnh một tiếng, nói: "Cái này bà phải tự hỏi chính mình chứ, anh ta là con của ai, bà là người rõ ràng nhất."
Cô ghét nhất chính là những bọn người này, tiện tay làm một động tác đã phá hủy một gia đình, hết lần này tới lần khác bọn họ lại không chịu nhận tội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



