Lúc Lưu Hà Dương đi theo Giang Bạn tiến vào phòng thẩm vấn, Lâm Tiến ngẩng đầu hỏi: "Làm sao các người biết tôi sẽ ra tay ở chỗ đó?"
Anh ta đã đặc biệt xác định thời gian Thẩm Vĩ đi lại mới tìm cơ hội, hơn nữa mục tiêu mà cảnh sát chú ý hiện tại đã bị Trương Dương hấp dẫn, không nghĩ tới có người ở nơi đó ôm cây đợi thỏ.
Sau khi tiến vào toilet anh ta rõ ràng đã chắc chắn phía sau không có người.
Vậy mà tên cảnh sát kia đã đi vào đó trước.
Nhưng tại sao bọn họ lại biết anh ta sẽ động thủ ở chỗ đó chứ?
Lâm Tiến chuẩn bị ra tay với Thẩm Vĩ nhưng chưa xác định được địa điểm, Thẩm Vĩ một mình đi vào toilet, đúng lúc anh ta cảm thấy thời cơ đã tới nên liền xuống tay.
Kết quả lại bị tóm gọn, cái gì cũng chưa kịp nói.
Lưu Hà Dương rất muốn nói cho anh ta biết có muốn làm gì cũng vô ích, cố vấn của đội chúng tôi chính là thần toán, tính được nước đi này của anh chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng vụ án này kết thúc, anh đối với Thẩm Nguyên Gia lại càng thêm khâm phục.
Thảo nào đội trưởng nhà mình dù thế nào cũng muốn chiêu mộ Thẩm Nguyên Gia vào đội, với sự giúp sức này ai mà biết cũng sẽ ghen tỵ.
Lâm Tiến cũng không ngạc nhiên khi vấn đề này không có được câu trả lời, dù sao đây chính là cục cảnh sát, đối phương làm sao có thể giải đáp nghi ngờ của một hung thủ như anh ta chứ.
Cho nên lúc Lưu Hà Dương thẩm vấn, Lâm Tiến mở miệng: "Bọn họ làm điều sai trái, phạm vào giáo lý."
"Cơ Đốc giáo?" Giang Bạn cười lạnh, "Cũng thật ngoan đạo."
Lâm Tiến hơi hơi mỉm cười không nhiều lời, nhưng đối với đáp án này cũng xem như ngầm thừa nhận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

