Thu Ngân cung kính nhìn Lưu Nguyệt đi lướt qua bên cạnh, nửa ngày sau mới hoạt kê ngẩng đầu lên, nàng bất quá còn chưa đại hôn, sao hắn lại đối với nàng khách khí như vậy, còn nghe lệnh nàng nữa chứ?
Hắn chính là thủ lĩnh của đội vệ binh Long kỵ, đội quân tinh nhuệ nhất Thiên Thần quốc, cho dù là quan tam phẩm trở xuống, cũng phải hành lễ khiêm nhường hắn vài phần, Vương bài quân đội tốt nhất Thiên Thần quốc a.
Thu Ngân miệng co rút, chính là do từ trên người Lưu Nguyệt phát ra một khí thế Vương giả trời sinh, khiến cho người khác bất tri bất giác nghe lệnh nàng.
Không thể phản kháng, không dám phản kháng.
Mà hai ngày nay, khí thế trên người Lưu Nguyệt lại càng lúc càng thịnh, cái loại khí thế mà chỉ cần liếc mắt cũng toả ra khí chất cuồng ngạo thiên hạ này, hắn còn lâu mới bì được, có lẽ, chỉ có Vương gia của hắn mới địch nổi.
“Hàn tổng quản, Hàn…Vương phi….” Trong nội điện, Lưu Nguyệt đang mang vào vũ khí vừa được chế tạo, thì hộ vệ vẫn luôn theo bên người Hiên Viên Triệt, Ngạn Hổ, đột nhiên xông vào.
Trung niên nhân đứng bên người Lưu Nguyệt, Hàn tổng quản, nhất thời nhíu mày nói: “Sao mà hoang mang rối loạn thế, kinh hách Vương phi thì sao?”
Ngạn Hổ lập tức thu liễm hơi thở, cung kính đứng bên cửa.
“Có chuyện gì?” Lưu Nguyệt liếc nhìn Ngạn Hổ một cái, cất tiếng hỏi.
Tức thời, nghe Lưu Nguyệt hỏi, Ngạn Hổ liền lớn tiếng nói: “Hôm nay Vương đang ở sàn đấu tập luyện, Thái tử điện hạ, Nhị hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Thất hoàng tử không biết nghe tin từ đâu, biết Vương phi đang ở đây, nhất thời bảo Vương phải uống rượu mừng với bọn họ.
Lúc đó, ba vị hoàng tử hùa nhau nói uống rượu phải có chơi bạc ăn tiền mới thú vị, Vương cũng đồng ý.
Hiện giờ, không biết bọn họ tìm đâu được một cao thủ đổ thuật (đổ xí ngầu), Vương đã muốn thua hai toà nhà rồi, ra lệnh cho thuộc hạ đi về lấy khế ước đất.”
Chuyện thì dài, Ngạn Hổ chỉ ngắn gọn nói vài câu đã trình bày lớp lang rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
