“Ngươi. . . . .” Khuôn mặt tuấn tú của Ân Tịch Ly biến sắc, trong chớp mắt cuồng phong tích tụ: “Ngươi dám nói bổn vương là lão già cặn bã?”
Căm tức, phẫn nộ, lửa giận ngút trời!
Nhiệt độ không khí xung quanh nhanh chóng giảm xuống, cát bụi mịt mù, cuồng phong bão táp lan tràn, trong lòng Hạ Thiên cảm thấy hối hận, ngàn lần không nên, vạn lần không nên ở trên địa bàn của người khác mà nói xấu người đó nha. . . . . .
“Đại, đại thúc, cái kia. . .cái kia. . .ta nói đại thúc anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, tướng mạo giống như Phan An, so với Đường Bá Hổ còn đẹp hơn. . . .” Hạ Thiên mặt không đỏ, thở không gấp, bô bô một tràng nịnh hót.
“Đường Bá Hổ?” Mạc quản gia chau mày: “Phan An? Hai người này là ai?”
“Khụ, bọn họ. . . .bọn họ là thần tiên anh tuấn trên trời. . . . cho nên, đại thúc, ngươi ở trong lòng ta, so với Phan An còn đẹp hơn, so với Đường Bá Hổ còn tốt hơn, làm sao có thể là một lão già cặn bã được?”
Đôi mắt to tròn của Hạ Thiên híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, sung sướng tán thưởng.
“Hừ!” Ân Tịch Ly hừ lạnh một tiếng, biểu tình trên khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp thoáng dịu đi một chút, nhưng vẫn âm trầm đến đáng sợ: “Đừng ở trước mặt bổn vương khoe khoang mồm mép, Mạc quản gia, còn không mau lên, đem nha đầu kia dẫn đi dạy dỗ cho thật tốt!”
“Dạ, Vương gia, nhưng mà, trong vương phủ của chúng ta không thiếu nha hoàn, không biết Vương gia muốn để cho nàng làm cái chuyện vô tích sự gì?”
“Ừm. . . .” Đôi mắt đen như mực lóe lên tia sáng kỳ quái, hắn trầm ngâm nửa ngày mới nói: “Để cho nàng hầu hạ bổn vương, thôi, nha đầu kia cứ để cho bổn vương tự mình dạy dỗ.”
Khi nghe những lời này, Hạ Thiên cảm giác trên người Ân Tịch Ly lộ ra một cỗ tà ác âm hiểm, nàng thật sự là khóc không ra nước mắt, xem ra là nàng đã thật sự tiến vào hang sói rồi.
Không! Nàng nhất định phải nghĩ ra biện pháp mới được! Nói là nói làm nha hoàn ở đây, nhưng trời mới biết, tên đại thúc hỗn đản này có thể nhân cơ hội mà khi dễ nàng hay không? Biết đâu hắn thay đổi phương thức để chỉnh nàng?
Được rồi, đưa đầu ra thì mất đầu, rụt đầu vào thì cũng bị chém, nàng nhịn: “Đại thúc, này, cho dù tới đây, ta cũng phải trở về khách điếm để thu dọn hành lý một phen, đồ đạc của ta vẫn còn ở nơi đó!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)