“Đúng rồi, quên nói với mọi người, Hoa Gian Tập là một vườn bách thảo tư nhân. Tôi đoán ông chủ chắc hẳn là rất giàu có, nhìn cảnh vật ở đây thôi là có thể thấy nơi này đã được đầu tư rất nhiều, việc marketing cũng thật sự thành công.”
Hứa Vong Chu vừa đi vừa giải thích với người xem, vì không muốn làm chậm trễ thời gian nên anh ấy đã cố tình đi nhanh hơn, cách màn hình còn có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề.
“Mọi người đã xem qua những tin đồn ở trên mạng chưa? Trước đây nơi này là vườn bách thảo Nam Sơn, đã bị bỏ hoang từ lâu, hồ nước bốc mùi, môi trường bẩn thỉu. Tôi đã tìm hiểu qua rồi, là sự thật.”
“Bây giờ chúng ta cùng xem xem, hồ nước nửa năm trước còn dơ bẩn bốc mùi, bây giờ đã được cải tạo như thế nào? Có trong vắt như một số blogger đã đăng tải không, họ còn khẳng định có thể soi gương được luôn đó.”
Hứa Vong Chu đưa máy cho trợ lý, vặn nắp chai nước khoáng uống hết non nửa bình, thở hổn hển một lúc, sau đó mới nhìn vào ống kính nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
