: Yuu“Phó lão sư, em nhận ra là em thích anh!”
Giống như một giọt nước rơi vào trong lòng hồ, tạo thành từng vòng gợn sóng.
Phó Cảnh Tri sửng sốt, ngạc nhiên nhìn Kiều An.
Không nghĩ tới sẽ bị cô giành trước.
Tim bắt đầu đập thình thịch.
Kiều An hắng giọng, tránh đi ánh mắt của anh, tầm mắt rơi xuống một bên tay đang rũ xuống của anh.
Ngón tay hơi cuộn lại, gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn có thể nhìn thấy được.
Cô một lần nữa ngẩng đầu lên, bốn mắt lại nhìn nhau chằm chằm, cô nhận thấy ánh mắt Phó Cảnh Tri hơi nhúc nhích, tựa như đang cất giấu một cảm xúc khó nói, có chút kỳ quái, lại còn có gì đó rất phức tạp.
Kiều An cảm thấy chính mình như muốn nổ tung.
Nụ cười chợt tắt, cô tỏ ra bình tĩnh nói: “Biểu tình của anh có ý gì vậy?”
Nụ cười trên mặt Phó Cảnh Tri vẫn không hề giảm: “Có gì lạ sao?” Đôi mắt kia so với sao trời đều vô cùng lóa mắt.
Kiều An vô thức lùi lại phía sau.
Không ngờ, anh lại đứng lên đi tới trước mặt cô, giơ tay xoa đầu cô, nói: “Anh cũng thích em từ lâu rồi, Kiều An.”
Trịnh trọng, lại có khí phách, cứ như vậy mà len lỏi vào trong tim cô.
Phó Cảnh Tri cười, giọng nói vô cùng dịu dàng.
Trong nháy mắt, Kiều An nghe được sợi dây trong đầu mình đứt phựt một cái. Cô không thể tưởng tượng được mà nhìn anh, rồi sau đó giơ tay lên, dán lên đôi tay đang xoa đầu cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

