: YuuNhững từ ngữ như muốn chọc ngoáy vào tâm trí Kiều An, cô cảm thấy cô gái này thật sự phiền phức mà!
Cô hít sâu, vừa định trả lời thì Nhạc Tư Dư lại hỏi tiếp: “Cô cảm thấy thế nào?” Ánh mắt hàm chứa ý cười, bình tĩnh nhìn người trước mặt.
Lời nói này càng khiến người khác muốn nghiến răng nghiến lợi lại.
Nhưng lạ thay, sự tức giận trong lòng Kiều An đột nhiên tan biến.
Cô suy nghĩ, rồi chợt hiểu ra.
Cô cũng hạ giọng: “Chúc cô may mắn.” Nụ cười vô cùng ý vị.
Nụ cười trên môi Nhạc Tư Dư cứng đờ lại, ngay sau đó, cô ấy lại cười với Kiều An, nụ cười vô cùng chân thành.
Dường như cô ấy đã có được đáp án mà mình muốn.
“Tôi với Cảnh Tri không phải mối quan hệ tình cảm nam nữ.” Cô ấy thở ra một hơi, lại nhanh chóng khôi phục lại khí chất ôn nhu của một phát thanh viên trước mặt công chúng: “Bài đăng trên diễn đàn không liên quan đến tôi.”
“Ừ, tôi biết.” Kiều An gật đầu, sau đó liếc mắt nhìn Phó Cảnh Tri một cái.
Anh đang xem điện thoại, mày khẽ cau lại.
Nhạc Tư Dư duỗi tay gõ hai cái lên bàn, trầm ngâm nói: “Kiều An, chúng ta cạnh tranh công bằng, có được không?”
Kiều An kinh ngạc, không có chút yếu thế nào nhìn cô ấy chằm chằm.
“Chúng ta tự dựa vào năng lực của bản thân, không can thiệp vào chuyện của nhau. Nếu cô trở thành bạn gái của Cảnh Tri, tôi sẽ rút lui, lui đến sạch sẽ, ngược lại cô cũng thế, cô thấy sao?”
Nhạc Tư Dư hơi mím môi, ánh mắt sáng quắc. Kiều An cùng cô ấy bốn mắt nhìn nhau, cô có thể thấy rõ một tia yếu ớt cùng dịu dàng trong đáy mắt cô ấy, còn có vài phần chân thành.
“Chị đi trước đây, lần tới mời em ăn cơm sau nha.” Cô thuận tay cầm túi mỹ phẩm mà Chu Hoan mua giúp cô.
Chu Hoan luyến tiếc không rời: “Được ạ, được ạ.” Nghĩ đến chuyện của Phó Cảnh Tri và Kiều An, cô ấy nhanh chóng buông tay.
Nhạc Tư Dư nhìn Phó Cảnh Tri gật đầu, tiêu sái rời đi.
Nhà hàng Tứ Xuyên nằm đối diện trung tâm thương mại, người giao hàng đem đồ tới rất nhanh, Kiều An cùng Phó Cảnh Tri nhanh chóng mở cơm hộp ra: “Phó lão sư, anh không ăn cay phải không?”
Món Chu Hoan chọn đều là những món cay.
Phó Cảnh Tri rút đũa ra, “bang” một tiếng, đũa bị gãy đôi. Kiều An nhướng mày, sau đó cười rộ lên.
“Có thể ăn một chút.” Anh yên lặng buông đũa.
Thật ra anh muốn nói là tùy người nên anh mới như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


