Chị dâu cả Triệu Ái Anh đang ngồi vá quần áo cho con trong sân, chị dâu hai Triệu Ái Phượng cũng ngồi cùng, hai chị em dâu vừa làm vừa nói chuyện, mắt thì không quên liếc về phía cổng.
Vừa thấy cô út nhà họ Giang cùng bà môi Trương dẫn theo mẹ cha Hàn cùng Hàn Thế Quốc đến, hai người lập tức gọi to vào trong nhà: “Mẹ ơi, cô út với mọi người tới rồi!”
Chu Quế Vân và cha Giang từ trong nhà bước ra.
Cha Giang cười bắt tay cha Hàn, hai người lập tức trò chuyện rôm rả.
Chu Quế Vân vừa niềm nở tiếp đón mẹ Hàn, ánh mắt mang theo nụ cười cũng không quên chào hỏi Hàn Thế Quốc: “Cháu là Thế Quốc phải không? Đúng là bộ đội, nhìn một cái là biết ngay rồi!”
Hàn Thế Quốc cũng mỉm cười đáp lại:
“Thím, đây là chút tấm lòng của cháu.”
Nói xong thì anh liền đưa qua sang.
Chu Quế Vân nhận lấy, vừa cười vừa trách yêu:
“Đến chơi thôi là được rồi, còn mang theo đồ làm gì? Nhà thím chẳng lẽ thiếu chén trà mời khách sao?”
Nói thì nói vậy, nhưng khi nhìn thấy Hàn Thế Quốc mang theo hai tay đầy túi, nào là bánh kẹo, nào là rượu thuốc, cả thuốc lá cũng có. Tấm lòng thành ấy khiến nụ cười trên mặt Chu Quế Vân không giấu nổi thêm phần rạng rỡ.
Thật sự là người tốt, tướng mạo lại không có gì để chê!
Nếu như chê một chàng trai thế này thì còn định kén người thế nào nữa? Nói thật, Chu Quế Vân chẳng có tiêu chuẩn cao đến vậy, bà cực kỳ vừa lòng!
Sau khi bảo con dâu lớn đi pha nước đường, bà liền mời khách vào nhà chính ngồi.
Triệu Ái Anh rất nhanh đã pha xong vài ly nước đường. Mỗi ly đều cho một lớp đường thật dày, kiểu ngọt đậm khiến người khác phải rùng mình. Mẹ Hàn vừa nhìn thấy lượng đường trong ly thì nụ cười trên môi càng tươi hơn.
Câu nói cũ thôi, người ta có quý mến mình hay không thì chỉ cần nhìn vào lượng đường trong ly là biết!
Không cần cô út nhà họ Giang hay bà mối Trương phải tâng bốc gì, mà cha Giang cũng là trưởng đội sản xuất đã bắt đầu trò chuyện với cha Hàn về vụ mùa năm nay.
Từ đó câu chuyện được mở ra, Chu Quế Vân ở bên cũng tham gia, Mẹ Hàn thỉnh thoảng góp chuyện. Người lớn tuổi là vậy, một khi bắt đầu nói chuyện là có thể kéo dài ba ngày ba đêm không nghỉ. Bảo không có đề tài? Không có chuyện đó!
Chị dâu lớn Triệu Ái Anh cũng ngồi bên phụ họa, còn giải thích giúp với Mẹ Hàn rằng mấy anh em Giang Thủ Hải sáng sớm nay đã vào núi lấy củi, nên bây giờ không có ở nhà.
Phải nói rõ ra, kẻo người ta nghĩ nhà mình không có lễ độ, con trai chẳng ai ra tiếp khách.
Mẹ Hàn tỏ ý hoàn toàn thông cảm. Nếu không vì chuyện hôm nay thì bà ấy cũng đã cho con trai mình lên núi lấy củi rồi.
Mọi người vừa trò chuyện, thỉnh thoảng cũng hỏi thăm vài chuyện trong quân ngũ của Hàn Thế Quốc. Anh cũng lần lượt đáp lại, không cần nói nhiều mà chỉ cần ngồi ngay ngắn đàng hoàng cho nhà họ Giang nhìn là đủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
