Quả nhiên, người ta làm mối là có lý do. Cái tài ăn nói và khen người như rót mật vào tai thế kia, quả là hiếm có.
Chu Quế Vân nghe cũng không kìm được mà bắt đầu động lòng. Dù sao hôm nay bà cũng định đi tới thôn Hàn gia để bàn với em chồng chuyện này mà. Nhưng ngoài mặt thì bà vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ suy nghĩ trong lòng.
Bà lập tức nói:
“Chuyện đó ấy à, mọi người cứ yên tâm đi. Hôm qua tôi tới nhà Hàn, nhà họ tiếp đãi tôi nhiệt tình lắm, rõ ràng là đang sốt ruột tìm vợ cho con trai. Tôi nghe bà ấy nói lần này Hàn Thế Quốc được nghỉ phép mười ngày, thời gian không nhiều mà cậu ta lại kén chọn, không phải ai cũng vừa mắt. Thế mà vừa nghe tôi nhắc đến Thiển Thiển nhà các người, mắt bà ấy lại sáng rực lên rồi lập tức nắm tay tôi, hỏi có phải là cô giáo Giang dạy ở trường tiểu học thị trấn, con gái đội trưởng Giang không?”
“Tôi nghe mà cũng bất ngờ lắm, cho nên liền hỏi lại là chẳng lẽ bà ấy đã từng gặp Thiển Thiển rồi à?’”
“Bà ấy vừa nghe đúng là Thiển Thiển nhà các người thì mừng hết lớn, bảo từng gặp rồi. Trước đây vào lúc nông nhàn có ghé lên thị trấn thăm người thân, không may bị trật chân mà chẳng ai để ý, chỉ có cô giáo Giang ở trường tiểu học thị trấn là giúp đỡ dậy!”
“Có chuyện này thật à?” Chu Quế Vân và ba người chị dâu khác lập tức nhìn về phía Giang Thiển vừa mới ngủ dậy, đang chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt.
Giang Thiển vừa bước ra cũng nghe được mấy lời họ nói thì không khỏi sững người. Cô cố nhớ lại hình như đúng là có chuyện đó thật.
Giúp bà cụ qua đường đúng là một việc có phần mạo hiểm, nhưng lúc ấy cô cũng chẳng thấy sợ vì còn có hai học sinh đi cùng. Cho nên khi thấy người thím kia cần giúp thì cô liền bước lên đỡ tay không do dự.
Người thím đó hỏi cô là ai, cô vốn không có gì khuất tất nên cũng thản nhiên giới thiệu sơ qua. Cô nói mình là con gái nhà họ Giang ở Đại đội Ngũ Tinh, hiện đang dạy học ở trường tiểu học thị trấn.
Vừa nghe xong thì mẹ Hàn vui vẻ ra mặt, liền kéo cô lại trò chuyện rôm rả còn nói rằng con trai bà đã đính ước với chị họ của cô, sau này hai nhà cũng xem như thông gia. Chỉ là cô và Giang Nguyệt cũng chẳng thân thiết gì, cái gọi là “bà con tương lai” kiểu vòng vo đó, cô hoàn toàn không để tâm mà chỉ khách sáo cười cho qua.
Nào ngờ cuối cùng lại thành chuyện mình đi xem mắt con trai bà ấy. Thật sự đời người chẳng nói trước được điều gì, lòng vòng như ruột heo.
Nghĩ đến đó, Giang Thiển cũng bật cười: “Cũng có chuyện đó thật, mà lâu lắm rồi.”
Bà mối Trương cười tươi như hoa: “Đúng là lâu rồi, nhưng mẹ của cậu Hàn vẫn nhớ đấy! Vừa nghe tôi nói muốn dẫn cháu nó đi xem mắt với con bé Thiển, bà ấy lập tức đồng ý ngay. Nếu hôm qua không quá muộn thì bà ấy đã bảo tôi sang nói rồi, thôi thì cũng không sao, hôm nay vẫn còn kịp. Sáng sớm tôi đã tới đây cũng là để hỏi ý mọi người một tiếng. Nếu thuận thì để hai đứa gặp mặt thử? Hôm nay Thiển Thiển cũng được nghỉ mà, mọi người gặp nhau xem có ưng ý không. Nếu con bé ưng thì nhà trai cũng đã hứa rồi, ngoài sính lễ một trăm tệ, còn có đủ cả “Ba quay một kêu”, à mà còn thêm “bốn mươi tám cái chân” nữa nhé! Thôi thôi, mấy người nhìn xem, lễ hỏi như vậy mà đồng chí Hàn Thế Quốc lại vừa có tài lại vừa có sắc thì cũng đủ biết cậu ta vừa mắt Thiển thế nào rồi đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
