Nhưng cô biết mẹ là người quan tâm nên cũng nhẹ giọng nói thêm:
"Mẹ đừng lo cho con, con thật sự không sao đâu."
Thấy con gái không hề bị ảnh hưởng, Chu Quế Vân mới nhẹ nhõm thật sự.
Con trai tư và con gái út là cặp song sinh long phụng, nhưng lúc còn trong bụng thì dinh dưỡng đều bị thằng tư giành hết. Lúc con gái chào đời, còn nhỏ hơn cả con chuột.
Vợ chồng bà sợ không nuôi nổi, nên ai cũng hết sức cưng chiều, không để con bé chịu chút ấm ức nào.
Không ngờ lại có kẻ dám khiến con gái bà chịu thiệt như vậy!
Chuyện này khiến Chu Quế Vân tức giận đến nghiến răng. Nhưng mà nhìn lại cũng là chuyện tốt, biết sớm bản mặt thật của đối phương còn hơn lấy về rồi mới hối hận.
Chu Quế Vân liền nói: “Giang Nguyệt đã từ hôn với nhà họ Hàn ở thôn Hàn Gia, ý của mẹ với ba con là, hay là để cô út con qua đó một chuyến, xem bên đó thái độ ra sao? Cô út con được gả vào nhà họ Hàn mà, mẹ nhớ trước đây có nghe cô nói qua điều kiện nhà họ Hàn rất tốt, còn có một cô con gái gả vào thành phố, sống trong khu tập thể ủy ban huyện đấy!”
Giang Thiển vừa nghe đã hiểu ngay ý của mẹ mình, cô khẽ cười: “Sao trước đây cô út không giới thiệu cho con?”
“Chuyện này không trách cô con được đâu, Giang Nguyệt lớn hơn con hai tuổi, lúc trước định hôn sự cho nó thì con còn đang học cấp ba mà.” Chu Quế Vân cười đáp.
Giang Thiển cũng không để tâm mấy, chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Bên đằng trai tên là gì?”
“Hàn Thế Quốc.” Người thì chưa từng gặp, nhưng cái tên thì Chu Quế Vân vẫn nhớ rõ.
Giang Thiển lại hỏi: “Cô út có từng nói, Hàn Thế Quốc trông thế nào không?”
Hơn nữa trước đây Chu Quế Vân từng nghe em chồng nhắc đến, đối phương ở trong quân đội đã là phó doanh trưởng, đó còn là chuyện trước đây!
Một người như vậy mà Giang Nguyệt mắt mù không biết quý trọng, con gái bà sao lại không thể cân nhắc thử?
Giang Thiển thì không nghĩ đến mức đó. Cô biết hôn sự này là do cô út mai mối, bên nhà họ Hàn sau khi gặp mặt Giang Nguyệt thì hài lòng, nên mới định chuyện cưới hỏi.
Bên nhà họ Hàn định bụng là đợi con trai có thời gian thì về cưới vợ. Thời đại này là vậy, gặp mặt một lần là cưới thậm chí không gặp cũng cưới!
Giang Thiển thấy mẹ rõ ràng đang có ý “nước chảy không ra ruộng ngoài” thì nghĩ một lát rồi cũng nói: “Nhà chú hai cũng đã tới tận nơi từ hôn rồi, bên nhà họ Hàn có khi sẽ cảm thấy mất mặt? Nếu mình lại tới tìm, lỡ họ từ chối thì ngượng chết.”
“Chuyện này con yên tâm, mẹ biết phải làm thế nào!” Chu Quế Vân tất nhiên sẽ không để chuyện xấu hổ đó xảy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)