Khương Lục Lục ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kiên định đầy trấn an của Lạc Ôn Viễn.
Cô mỉm cười với hắn.
Hình như cô không hề bài xích hay khó chịu với cảm giác thân mật thế này.
Có người thân thật tốt.
“Ca, để muội xử lý vết thương cho huynh.”
Nghe tiếng gọi “ca” này, mắt Lạc Ôn Viễn lập tức sáng lên. Hắn muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống, ngoan ngoãn ngồi trước mặt Khương Lục Lục như một con chó lớn hiền lành.
Trên cổ hắn đeo gông nên cởi áo ngoài không tiện. Áo đã bị roi quất rách, trái lại rất thuận tiện để bôi thuốc. Khương Lục Lục quay lưng che khuất tầm mắt mọi người, bôi thuốc tiêu viêm cho hắn, sau đó lại đắp thảo dược bình thường lên trên, nhìn bề ngoài không phát hiện được gì khác lạ.
“Lão tử còn chưa ăn, ai cho phép đám phạm nhân các ngươi ăn trước?!”
Chưa yên tĩnh được bao lâu, Vương Ngũ đã cùng Đinh Đại Chủy quay về.
Vương Ngũ trông khá chật vật, đầu dính đầy lá cỏ, trên mặt còn có những vết xước nhỏ do cành cây cào phải.
Cây roi trong tay hắn như mọc mắt, lại lao thẳng về phía Lạc Ôn Viễn.
Khương Lục Lục vội kéo hắn tránh sang một bên, rụt rè nói:
“Đại nhân, ngài đừng giận, ta múc canh cho ngài ngay!”
Vừa nói, cô vừa nhanh tay múc một bát canh, dùng tay áo che bàn tay rồi đưa cho Vương Ngũ.
Vương Ngũ nhìn Khương Lục Lục khúm núm, nhát gan sợ sệt, nghĩ dù sao đám người này cũng chẳng chạy được, lúc này cơn giận mới nguôi đi đôi chút, nhưng miệng vẫn không ngừng chửi bới.
Hôm nay đúng là xui xẻo tám đời.
Con vịt đã tới miệng còn bay mất, hắn lại bị quất không biết bao nhiêu cái trong rừng.
Chẳng lẽ thật sự có ma?
Đêm đó, đoàn người nghỉ lại nơi đồng không mông quạnh.
Khương Lục Lục sợ Lạc Hoài nhiễm lạnh nên đề nghị để ông nằm trên xe đẩy.
Nam nhân nhà họ Lạc ngồi vây thành vòng ngoài, che chở nữ quyến và trẻ nhỏ ở giữa.
Khương Lục Lục liếc thấy Vương Ngũ thấp giọng chửi vài câu tục tĩu rồi đi về phía đống lửa, lúc này mới yên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trời còn chưa sáng, Lạc Hoài đang hôn mê trên xe đẩy bỗng ho khẽ một tiếng rồi mở mắt.
“Phu quân, chàng tỉnh rồi!”
Lật thị lo lắng suốt cả đêm lập tức mừng đến rơi nước mắt.
“Đừng khóc, ta không sao.”
Lạc Hoài chống người ngồi dậy trên xe đẩy.
Ông cảm giác như mình vừa ngủ một giấc, trên người cũng có sức trở lại.
“May nhờ Lục Lục đào thảo dược về đắp cho chàng. Con gái chúng ta đúng là phúc tinh, ta biết chắc chàng sẽ không sao mà.”
Lật thị nắm lấy tay Khương Lục Lục, xúc động không thôi.
“Đúng vậy, tỷ tỷ là phúc tinh, cơm tỷ tỷ nấu cũng rất ngon.”
Lạc Ôn Thư cũng phụ họa.
Chân cậu được đắp thuốc nên đã không còn đau nữa.
Tỷ tỷ thật tốt.
Lạc Nghênh Kiều trước kia chỉ biết lén lút bắt nạt cậu.
“Nếu đã tỉnh rồi thì đeo gông vào, tiếp tục lên đường.”
Lại vội vã đi thêm nửa ngày.
Đến giữa trưa, tất cả đều mệt mỏi rã rời, Đinh Đại Chủy quyết định dừng tại chỗ nghỉ ngơi một lát.
Khương Lục Lục vẫn tích cực như thường lệ, đi nhặt củi đun nước nóng.
Vương Ngũ vừa ngồi xuống bỗng ôm bụng, đau đến nhe răng trợn mắt rồi chạy biến đi.
Khương Lục Lục thấy vậy liền nhân cơ hội lấy từ trên xe đẩy xuống một chiếc vò sành, bên trong đựng đầy thịt muối, rồi đi đến trước mặt Đinh Đại Chủy.
“Đại nhân, đường đi nguy hiểm như vậy, không biết lúc nào sẽ gặp thú dữ hay thổ phỉ. Xin ngài tháo gông cho cha ta, ca ta và các thúc bá. Dọc đường nếu gặp chuyện còn có thể giúp đỡ đôi chút. Tay chân họ vẫn còn đeo xiềng, chắc chắn sẽ không chạy được.”
“Nhà họ Lạc các ngươi đúng là sinh được một cô con gái hiếu thuận hết lòng.”
Con đường lưu đày này hắn đã đi ba lần, nhưng đây là lần đầu tiên gặp một nhà đoàn kết như nhà họ Lạc, không khóc lóc cũng chẳng oán trách.
Vị thiên kim thật được tìm về giữa đường này lại còn có tài nấu nướng rất khá.
“Con nha đầu ngươi vậy mà còn giấu được cả vò đồ ngon thế này. Ngon!”
Sau khi nếm thử, Đinh Đại Chủy càng tấm tắc khen không ngớt.
Không biết món thịt này được làm thế nào, vừa vào miệng đã có vị cay nồng. Ăn cùng bánh khô khốc mà cũng ngon đến lạ.
Thật sự quá ngon.
Khương Lục Lục đưa túi nước sang, giọng đầy lấy lòng:
“Vốn dĩ ta cũng để dành trên đường hiếu kính các vị đại nhân. Nếu đại nhân tin tưởng ta, chuyện cơm nước sau này cứ giao cho ta là được.”
Đinh Đại Chủy ăn đến miệng bóng nhẫy dầu mỡ, trong lòng bỗng có dự cảm rằng chuyến áp giải phạm nhân lần này e rằng sẽ là chuyến nhẹ nhàng nhất của hắn.
Hắn vừa cảm khái xong, những nam nhân nhà họ Lạc vốn đang yên ổn bỗng đồng loạt sùi bọt mép, liên tiếp ngã xuống đất.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)