Nắng giữa trưa đã bắt đầu gay gắt.
Trong lúc người nhà họ Lạc bước đi, xiềng sắt phát ra những tiếng leng keng không ngừng.
Khương Lục Lục kéo xe đẩy đi phía sau người nhà họ Lạc, người đã hơi toát mồ hôi. Cô mặt dày hết xin rồi lại nài nỉ, còn lén nhét một lượng bạc khó khăn lắm mới dành dụm được, nha dịch mới chịu không đeo xiềng cho cô.
“Lục Lục, để mẹ kéo xe, con ngồi lên đi.”
Lật thị xót xa nhìn Khương Lục Lục. Bà vừa lên tiếng, những người khác trong nhà họ Lạc cũng đồng loạt nhìn sang.
“Đại tẩu, hay để ta kéo cho. Sức khỏe tẩu không tốt.”
Người lên tiếng là tam phu nhân Ôn thị.
Hai cô con gái phía sau bà là Lạc Trăn và Lạc Ái cũng bước tới giúp đỡ.
Con trai Lạc Ôn Thư mới sáu tuổi.
“Chúng ta thay phiên nhau kéo, để Lục Lục và mẹ thay nhau ngồi xe.”
Nhị phu nhân Kim thị đề nghị.
Hai cô con gái của bà là Lạc Uyển và Tâm Nhi đều tán thành.
Bên cạnh còn có Bạch di nương và một cô con gái thứ xuất là Lạc Tuyết.
“Không cần đâu, từ nhỏ con đã quen làm việc rồi.”
Khương Lục Lục theo bản năng từ chối, nhưng Lật thị chẳng nói chẳng rằng đã giành lấy xe đẩy.
“Vậy con cứ đi theo trước, khi nào không đi nổi nữa thì ngồi lên xe, để mẹ kéo.”
Hai tay Khương Lục Lục bỗng trống không. Cô nhìn Lật thị khó nhọc kéo chiếc xe, bước chân xiêu vẹo đi về phía trước, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khác lạ.
Đây chính là... mẹ sao?
“Muội muội, ta là đại tỷ của muội, Lạc Uyển. Muội tên Lục Lục, nghe thôi đã thấy đúng là người một nhà với chúng ta rồi.”
Lạc Uyển của nhị phòng ghé tới, nhỏ giọng nói.
Ngay từ lúc nghe Khương Lục Lục mở miệng mắng người, nàng đã thích cô em gái này rồi.
Thế này mới đúng là người nhà họ Lạc chứ.
“Ta là nhị tỷ của muội, Tâm Nhi.”
Giọng Tâm Nhi dịu dàng, ôn hòa.
Lạc Trăn, Lạc Ái, Lạc Tuyết và Lạc Ôn Thư đều nhỏ tuổi hơn Khương Lục Lục, ai nấy tranh nhau gọi tỷ tỷ chào hỏi, mãi đến khi bị nha dịch quát một tiếng mới chịu yên tĩnh.
Nhiều tỷ muội như vậy, lại còn có ca ca và đệ đệ, đối với Khương Lục Lục tuyệt đối là một trải nghiệm vô cùng mới lạ.
Hóa ra đây chính là cảm giác có người thân.
Cả nhà tranh nhau kéo xe, Khương Lục Lục muốn giành cũng chẳng giành được.
Cứ thế đi mãi, giữa đường chỉ được uống nước một lần. Đến khi trời tối đen, không còn nhìn thấy chút ánh sáng nào, đoàn người mới dừng lại nghỉ ngơi ở một khoảng đất trống.
Trên đường lưu đày, nếu gặp trạm dịch thì còn có thể dừng lại tiếp tế. Nhưng càng đi về phía Tây, phần lớn thời gian đều phải nghỉ chân nơi đồng không mông quạnh.
“Cha!”
Vừa dừng lại, Lạc Hoài đã ngã xuống.
“Phu quân!”
Lật thị vội vàng chạy tới đỡ ông nằm xuống đất. Vừa sờ trán, bà lập tức hoảng hốt.
“Phát sốt rồi, phải làm sao đây?”
Lạc Hoài vốn đã chịu hình phạt roi, lại đi đường không ngừng nghỉ suốt cả ngày, từ lâu chỉ còn gắng gượng chống đỡ.
Khương Lục Lục biết vết thương của ông đã bị nhiễm trùng. Nếu sốt cao không hạ, rất có thể chỉ qua một đêm là người sẽ không còn nữa.
“Đinh đại nhân, có thuốc không?”
Khương Lục Lục không thể trơ mắt nhìn Lạc Hoài chết.
Đường lưu đày xa như vậy, những nha dịch này chắc chắn phải có chuẩn bị thuốc men.
Đinh Đại Chủy đã đi cả ngày, tâm trạng không tốt, cáu kỉnh đáp:
“Không có!”
Khương Lục Lục mò mẫm trong tóc hồi lâu, lấy ra một chiếc khuyên tai đã giấu sẵn, hạ thấp giọng:
“Đại nhân, xin ngài châm chước một chút...”
Đinh Đại Chủy nhìn Khương Lục Lục, nhận lấy món đồ, vừa định lấy thuốc thì nha dịch tên Vương Ngũ bên cạnh đã vung roi quất tới.
“Con nha đầu chết tiệt! Thuốc đâu ra mà thuốc! Đây mẹ nó là đi lưu đày, phạm nhân thì phải chịu đãi ngộ của phạm nhân. Còn tưởng mình đang ở Hầu phủ, Lạc Hoài vẫn là Ninh An Hầu cao cao tại thượng chắc? Không sống nổi thì cũng là số của hắn!”
Lạc Ôn Viễn rên khẽ một tiếng, cứng rắn chắn thay Khương Lục Lục một roi.
“Đại nhân bớt giận, muội muội ta không hiểu những chuyện này.”
Khương Lục Lục nhìn Lạc Ôn Viễn cao hơn mình cả một cái đầu. Áo tù trên người hắn bị roi quất rách thành một vệt máu, lòng cô chợt chua xót.
“Ta lại đột nhiên nhớ ra một chuyện.”
Vương Ngũ lại nhìn chằm chằm khuôn mặt Khương Lục Lục, bất chợt bật cười.
Sau đó, ánh mắt dâm tà của hắn rà khắp người cô.
“Ngươi được tìm về giữa đường, chắc vẫn chưa bị khám người nhỉ?”
“Đại nhân, trên người ta không có thứ gì cả.”
Khương Lục Lục giả vờ sợ hãi, lùi lại mấy bước.
“Chưa chắc. Để lão tử khám rồi tính.”
Vương Ngũ vừa vươn tay định kéo người, Lạc Ôn Viễn đã vội chắn trước mặt Khương Lục Lục.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


