“Con không mệt, sắp đến nơi rồi, để con cõng chàng đến luôn.”
Lâm Di Nhiên ngẩng đầu nhìn cổng thành phía trước không xa.
Dịch trạm thường nằm gần bên ngoài cổng thành. Đã nhìn thấy cổng thành thì tức là không còn cách dịch trạm bao xa nữa.
Cô liếc nhìn thời gian trong không gian, lúc này đã là sáu giờ rưỡi chiều.
Mùa hè trời tối muộn, sắc trời vẫn chưa hẳn tối hẳn.
“Tứ đệ muội, ta thật sự khâm phục muội. Dọc đường này, nếu không có muội thì cả nhà già yếu, bệnh tật của chúng ta còn chẳng biết làm sao mới đến được dịch trạm.”
Nhị tẩu cười khổ.
Nếu không phải Tứ đệ muội cõng Tứ đệ, thì gia đình họ chắc chắn sẽ là nhóm đi chậm nhất. Đi chậm sẽ bị quất roi. Đám thiếp thất yếu ớt của Ngưu gia đã phải chịu không ít roi dọc đường.
Tiếng khóc la của bọn họ chưa từng ngừng lại, đến cả nàng cũng phải khâm phục cổ họng của họ. Không có cái ăn, cái uống, trời lại nóng như vậy. Nàng khát đến mức chẳng muốn mở miệng, vậy mà đám thiếp thất ấy vẫn có thể gào khóc suốt cả quãng đường.
Nghe Nhị tẩu nói vậy, trong lòng Tiêu Vân Trạm khẽ run lên.
Đúng vậy.
Nếu không có Lâm Di Nhiên, hắn đã không nhịn nổi mà tỉnh lại từ lâu. Đến lúc đó, những kẻ đang âm thầm giám sát hắn chắc chắn sẽ ra tay độc ác với Tiêu gia.
Điều kiện để Lương Võ Đế giữ lại mạng hắn chính là hắn đã trở thành phế nhân.
Nghĩ đến đây, lòng biết ơn của Tiêu Vân Trạm đối với Lâm Di Nhiên lại tăng thêm vài phần. Sau này nếu có cơ hội, hắn nhất định sẽ báo đáp nàng thật hậu hĩnh.
Chỉ riêng việc nàng ra tay giúp đỡ Tiêu gia trong lúc khốn cùng đã đủ để trở thành ân nhân cứu mạng của cả Tiêu gia. Chỉ cần nàng không làm chuyện thương thiên hại lý, hắn nhất định sẽ bảo đảm cho nàng cả đời vinh hoa phú quý.
(Lâm Di Nhiên: Đại ca à, đừng bảo đảm vinh hoa phú quý nữa. Hạ giá trị hắc hóa xuống chút được không? Anh cứng quá rồi đấy!)
“Nhị tẩu khách sáo quá rồi. Chúng ta là người một nhà mà. Có sức thì góp sức, chẳng phải là chuyện nên làm sao?”
Lâm Di Nhiên cười cười, vẻ mặt vẫn hết sức thoải mái.
“Đúng vậy, chúng ta là người một nhà, mãi mãi đều là như thế.”
Nhị tẩu cười sảng khoái, vỗ mạnh một cái lên cánh tay Lâm Di Nhiên.
Hai tên quan sai đi theo Tiêu gia nhìn Lâm Di Nhiên với vẻ đầy khâm phục.
Nữ nhân này đúng là khỏe thật. Cõng suốt cả quãng đường mà chẳng than lấy một câu mệt, đi còn nhanh hơn cả mấy nữ nhân tay không. Bọn họ cõng một tiểu nương tử còn chẳng đi nhanh bằng nàng cõng một đại nam nhân.
Thấy sắp đến dịch trạm, Mạnh Tráng vừa vung roi vừa đi từ phía sau lên đầu đoàn người: “Đi nhanh lên! Muốn ăn roi phải không?”
Chát!
Mạnh Tráng vừa quát vừa đi đến trước mặt đoàn người, nhìn Lâm Di Nhiên thật sâu rồi nhếch môi cười: “Khá lắm! Quả phụ Tiêu gia ai cũng khỏe thế này. Đến Ninh Cổ Tháp thì đi khai sơn cùng đám đàn ông luôn đi.”
Lâm Di Nhiên cụp mắt xuống, mặt không cảm xúc, coi như không nghe thấy.
Đồ chó! Vợ ngươi mới là quả phụ, cả nhà ngươi đều là quả phụ. Ai thèm đi Ninh Cổ Tháp. Qua khỏi tòa thành này, mình sẽ nghĩ cách thuyết phục cả nhà đến thành Phạm Thiên. Đó mới là đại bản doanh của Tiêu gia, nói là thổ hoàng đế cũng chẳng sai. Muốn hạ giá trị hắc hóa của Tiêu Vân Trạm thì cứ chịu khổ ở Ninh Cổ Tháp có mà hạ bằng niềm tin.
Huống hồ Ninh Cổ Tháp lạnh giá quanh năm, mười hai tháng thì tám tháng là mùa đông, đủ lạnh chết người. Muốn luyện binh, trồng trọt, tích trữ lương thực cũng chẳng dễ. Môi trường khắc nghiệt như vậy, lạnh cóng thì trồng trọt kiểu gì.
Nhị tẩu nghiến chặt răng đến mức quai hàm cứng lại, trong lòng đã mắng tổ tông mười tám đời của Mạnh Tráng một lượt.
Đồ chó chết đúng là chẳng có ý tốt.
Bắt Tứ đệ muội đi khai sơn với một đám đàn ông, làm sao có kết cục tốt được.
Bàn tay giấu trong tay áo của Tiêu Vân Trạm siết chặt thành nắm đấm.
Mạnh Tráng... nhất định phải chết.
Nhìn người Tiêu gia không dám phản kháng, trong lòng Mạnh Tráng vô cùng thỏa mãn.
“Hahaha...”
Hắn ngửa đầu cười lớn, giơ tay vỗ mạnh lên đầu Tiêu Vân Trạm.
“Chậc! Sống dở chết dở thế này thì còn sống làm gì...”
“Loại như ngươi còn sống được, sao chàng ấy lại phải chết?”
Lâm Di Nhiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn Mạnh Tráng.
Đồ chó! Tay thiếu đòn thật. Đập dưa hấu à? Đập kêu bốp bốp luôn. Khó khăn lắm giá trị hắc hóa mới giảm được chút xíu, bị tên chó này đập một cái thế này thì còn giảm kiểu gì nữa.
Đầu Tiêu Vân Trạm bất ngờ bị vỗ mạnh một cái.
Tức đến mức gân xanh trên trán hắn giật liên hồi. Kẻ này... phải chết!
Nhị tẩu nghiến răng, trực tiếp chen vào giữa Lâm Di Nhiên và Mạnh Tráng.
“Mạnh đại nhân, nếu không có người Tiêu gia liều chết trấn giữ biên cương, ngươi tưởng mình có được những ngày tháng nhàn nhã như bây giờ sao? Làm người vẫn nên biết chừng mực.”
Nàng nhịn đến mức gân xanh trên trán nổi rõ.
Nhìn bộ mặt của Mạnh Tráng, nàng thật sự chỉ muốn ra tay đánh hắn.
Mạnh Tráng liếc nắm tay đang siết chặt của Diêu Văn Hồng, cười khẩy rồi quay đầu nhìn những người Tiêu gia phía sau.
“Không có Tiêu gia thì cũng sẽ có tướng quân khác giữ biên cương. Đám binh lính đó mà giao cho lão tử, lão tử cũng đánh thắng được vài trận. Chuyện đơn giản như vậy thôi.”
Hắn chẳng qua chỉ xui xẻo, tổ tiên không có ai làm quan nên chỉ có thể làm một tên quan sai.
Tiêu Vân Trạm thì số tốt hơn, tổ tiên đều là đại tướng quân, tuổi còn trẻ đã được kế thừa tước vị, làm đại tướng quân.
Làm tướng thì cần bản lĩnh gì chứ? Chỉ cần giơ tay hô một tiếng, bảo binh lính xông lên là được.
Đánh thắng thì công lao đều là của tướng quân.
“Ngươi...”
“Nhị tẩu, hạ trùng bất khả ngữ băng.”
Lâm Di Nhiên thấy Nhị tẩu bị chọc giận, lập tức lên tiếng ngắt lời.
Rõ ràng Mạnh Tráng thấy sắp đến dịch trạm nên cố ý chọc giận bọn họ.
Chỉ là… Vì sao nhất định phải chờ đến lúc sắp vào dịch trạm mới làm vậy?
Cô nhất thời vẫn chưa nghĩ ra.
Dọc đường chỉ có hai tên quan sai đi theo Tiêu gia, tám tên còn lại đều áp giải người Ngưu gia.
Hai tên quan sai kia thậm chí còn chẳng thúc giục họ lấy một câu.
Vậy mà Mạnh Tráng lại đột nhiên gây sự vào lúc này.
Uống nhầm thuốc rồi sao?
Nghe Lâm Di Nhiên nói, Nhị tẩu hít mạnh một hơi, mím chặt môi, không nói thêm nữa.
Mạnh Tráng nheo mắt nhìn Lâm Di Nhiên, khóe môi nhếch lên đầy lạnh lẽo.
Nhịn thì có ích gì?
Hắn có khối cách để hành hạ bọn họ.
Cũng chẳng còn cách nào.
Ai bảo Tiêu gia đắc tội với người không nên đắc tội chứ.
Mạnh Tráng siết chặt mật thư vừa nhận cùng một tờ ngân phiếu trong tay, hừ lạnh một tiếng rồi sải bước về phía dịch trạm.
Hắn phải đến đó sắp xếp trước. Các huynh đệ đi cả ngày cũng mệt rồi, phải ăn một bữa ngon mới được.
Tai Lâm Di Nhiên khẽ động.
Cô nhìn theo bóng lưng Mạnh Tráng đi về phía dịch trạm, ánh mắt dừng trên bàn tay đang siết chặt của hắn.
Vừa rồi cô nghe thấy tiếng giấy bị vò. Xem ra đã có người bí mật chỉ thị cho Mạnh Tráng, cố ý tăng thêm khó khăn trên đường lưu đày của Tiêu gia.
“Phi!”
Nhị tẩu nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng Mạnh Tráng, thấp giọng mắng: “Đồ gì không biết, thật sự tưởng mình ghê gớm lắm. Đến lão nương còn đánh không lại mà cũng đòi làm tướng quân, đúng là nằm mơ giữa ban ngày...”
Hai tên quan sai đi bên cạnh nghe thấy lời mắng ấy thì lặng lẽ quay đầu, giả vờ như không nghe thấy.
Quả thật...
Thân thủ của lão đại chẳng ra sao cả. Lại còn đi bắt nạt quả phụ của vị tướng quân, đúng là chẳng có phẩm chất.
...
“Mau vào! Nhanh lên!”
Mạnh Tráng cầm roi đứng trước cửa nhà lao, mất kiên nhẫn thúc giục.
Không đợi hắn giơ roi lên, Lâm Di Nhiên đã cõng Tiêu Vân Trạm chạy vụt vào trong nhà lao.
Chát!
Roi của Mạnh Tráng quất vào khoảng không.
Khóe miệng hắn giật giật, trừng mắt nhìn Lâm Di Nhiên.
Thông thường đám quan lại quyền quý lần đầu bước vào nhà lao bẩn thỉu thế này đều sẽ đứng ngần ngừ ở cửa một lúc.
Hắn đã chuẩn bị sẵn.
Thấy lại có thêm một người chạy mất, Mạnh Tráng tức đến bật cười.
“Được! Được lắm!”
“Đều là hảo hán cả!”
“Cứ giữ đúng tốc độ này cho ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)