Tiêu Vân Trạm vừa khẽ thở phào một hơi thì cảm thấy một bàn tay nhỏ dính đầy bùn đột nhiên áp lên má mình.
Hàng mày y khẽ giật một cái rất nhẹ. Y vẫn nằm im không nhúc nhích, mặc cho bàn tay nhỏ ấy bôi trét khắp mặt mình.
Cả nhà đều lấm lem bùn đất, không có lý gì chỉ mình y sạch sẽ.
Trên đường lưu đày, nam nhân cũng chưa chắc đã an toàn. Mẫu thân nhắc rất đúng, càng bẩn càng tốt, như vậy sẽ tránh được không ít phiền phức không đáng có.
Trong lúc bôi bùn lên mặt Tiêu Vân Trạm, Lâm Di Nhiên luôn có cảm giác như có vài ánh mắt lạnh lẽo đang dõi theo mình.
Giác quan thứ sáu của nàng vốn rất nhạy bén. Chỉ cần chú ý một chút đến động tĩnh xung quanh, nàng đều có thể phát hiện.
Lâm Di Nhiên khẽ cau mày.
Bề ngoài nàng vẫn chăm chú bôi bùn cho Tiêu Vân Trạm, nhưng ánh mắt đã âm thầm liếc sang khóe mắt. Sau khi dùng Đại Lực Hoàn màu chàm, khả năng cảm nhận của nàng cũng nhạy bén hơn rất nhiều.
Ngay cả những lời thì thầm của đám quan sai, nàng cũng nghe rõ mồn một. Rất nhanh, Lâm Di Nhiên đã phát hiện gần đó có một người ẩn trong ruộng và một người nấp trên cây.
Nhìn cách bọn chúng hành động, hẳn là đang theo dõi Tiêu gia.
Lâm Di Nhiên còn đang mải suy nghĩ, hoàn toàn quên mất tay mình vẫn không ngừng chà qua chà lại trên mặt Tiêu Vân Trạm.
Quan trọng hơn là lúc này sức lực của nàng lớn vô cùng, ra tay cũng chẳng biết nặng nhẹ.
Gương mặt Tiêu Vân Trạm bị nàng vò đến biến dạng.
Đây cũng là lần đầu tiên y biết, thì ra con gái chà mặt cũng chẳng hề dịu dàng. Y có cảm giác da mặt mình sắp bị nàng chà rách luôn rồi.
Ba vị tẩu tẩu nhìn bàn tay Lâm Di Nhiên cứ bôi mãi trên mặt Tứ đệ, hết chà rồi lại chà. Khuôn mặt trắng trẻo của Tiêu Vân Trạm bị Tứ đệ muội bôi đều thành một... tượng đất.
Khóe miệng ba người đồng loạt giật giật.
Chuyện này...
Thật khó mà đánh giá.
Có lẽ Tứ đệ muội quá thích Tứ đệ nên mới đặc biệt yêu chiều y như vậy...
(Tiêu Vân Trạm: Cứu mạng! Kiểu yêu chiều này không cần cũng được! Da mặt ta cũng là thịt mà!)
Ba vị tẩu tẩu lặng lẽ thở dài, đồng thời quay đầu nhìn sang hướng khác.
Tiêu lão phu nhân nhìn Lâm Di Nhiên lưu luyến không rời, hết vuốt lại xoa gương mặt Tiêu Vân Trạm thì vừa đau lòng vừa chua xót thay con dâu.
Con bé chưa từng có lấy một ngày hưởng phúc ở Tiêu gia. Vừa gả vào đã phải cùng cả nhà lưu đày. Đúng là làm khổ con bé rồi.
“Tiểu thẩm, lỗ mũi của Tiểu thúc bị thẩm bịt mất rồi.”
Tiêu Lăng Yến nhìn thấy một bên lỗ mũi của Tiêu Vân Trạm bị bùn lấp kín. Cô bé nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở.
Đừng để Tiểu thúc bị ngạt chết.
“À...”
Động tác của Lâm Di Nhiên khựng lại.
Nàng vội cúi xuống nhìn: “Ha, không sao, móc ra là được.”
Nhìn Tiêu Vân Trạm bị bôi thành một người bùn, Lâm Di Nhiên không nhịn được bật cười. Nàng đưa ngón út vào lỗ mũi của y, nhẹ nhàng móc cục bùn đang bịt phía trước ra.
Tiêu Vân Trạm nghiến chặt răng đến mức quai hàm đau nhức, hai vành tai đỏ bừng.
Y vốn đang nằm sấp trên chăn. Một bên lỗ mũi đã bị ép xuống chăn, hô hấp vốn không thông. Giờ chỉ còn một bên để thở.
Kết quả lại bị Lâm Di Nhiên bít luôn.
Y chỉ còn cách hé môi thật nhỏ, lén lút hít từng ngụm không khí.
Chỉ bôi bùn lên mặt thôi, có cần bôi lâu đến vậy không? Không biết còn tưởng nàng định lấy bùn đắp luôn thành tượng.
Điều đáng nói là...
Lúc thì nàng chà bùn trên mặt y thành từng vệt dài.
Lúc sau lại lấy tay miết cho những vệt bùn ấy đều khắp mặt.
Y thật sự không biết nàng đang định làm gì.
Chẳng lẽ đang nhào bột ngay trên mặt y sao?
Khi cảm nhận được ngón út của Lâm Di Nhiên chọc vào lỗ mũi mình, y lập tức thấy ngứa ngáy vô cùng, chỉ muốn hắt hơi.
Tiêu Vân Trạm nghiến chặt răng, cố sống cố chết nhịn xuống.
Ực...
Y khẽ nuốt nước bọt, yết hầu khẽ chuyển động.
Ông trời ơi! Có phải y có thù với Lâm gia hay không? Mới phái đến một người ngày ngày thay nhau hành hạ y thế này!!!
Lâm Di Nhiên nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn của Tiêu Vân Trạm thì khẽ nhếch môi cười.
“Tê...”
Ngay lập tức nàng đưa tay che miệng, đau đến hít ngược một hơi lạnh. Chỉ vì nụ cười ấy đã kéo căng đôi môi nứt nẻ, đau rát vô cùng.
“Mẫu thân... con muốn uống nước.”
Tiêu Lăng Huệ hé đôi môi khô nứt, khàn giọng nói. Mồ hôi theo gò má cô bé từng giọt từng giọt chảy xuống.
Tam tẩu đau lòng ôm vai con gái, nghẹn ngào dỗ dành: “Ngoan, ráng nhịn thêm chút nữa, rồi sẽ ổn thôi.”
Nàng nheo mắt ngẩng đầu nhìn khắp xung quanh.
Mặt trời như thiêu như đốt. Những ruộng lúa sắp chín hai bên đường đều rũ xuống vì nắng nóng.
Phóng mắt nhìn xa cũng chẳng thấy chút hơi nước nào.
Bây giờ đã là giữa tháng bảy. Từ đầu tháng đến nay, chưa hề có lấy một giọt mưa. Mực nước trong giếng của các nhà ở kinh thành đều hạ xuống rất nhiều.
Nhìn thời tiết thế này, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp mưa.
Khô nóng đến nghẹt thở. Nhìn mặt đất nứt nẻ, đã thấp thoáng dấu hiệu hạn hán.
Tam tẩu khẽ thở dài.
Thiên tai, thật khó tránh.
Tiêu Lăng Huệ dựa vào lòng Tam tẩu, mím chặt đôi môi khô nứt, ngoan ngoãn không quấy khóc nữa.
Tiêu Lăng Yến khó khăn nuốt một ngụm nước bọt. Thấy muội muội còn chịu đựng được, cô bé cũng hít sâu một hơi, liếm môi rồi cắn răng không lên tiếng.
Có kêu cũng vô ích.
Mọi người đều không có nước uống.
Khóc lóc chỉ làm tiêu hao sức lực.
Các bá mẫu và thẩm thẩm đã khiêng Tiểu thúc đủ vất vả rồi, cô bé không thể gây thêm phiền phức.
Nhị tẩu khẽ cau mày, dịch người đến mép con mương cạn, đưa tay bới bới lớp đất bên bờ.
Lâm Di Nhiên tò mò ghé sang nhìn. Nàng phát hiện Nhị tẩu đang đào rễ cỏ mọc sát bờ mương. Phần cỏ lộ trên mặt đất từ lâu đã khô héo. Nhưng rễ cỏ cắm sâu trong lòng đất, đào lên nhai sẽ có thể giải khát.
Đúng là xuất thân tướng môn.
Khả năng sinh tồn ngoài hoang dã quả nhiên rất giỏi.
Lâm Di Nhiên lặng lẽ giấu một chiếc thìa nhỏ trong tay áo, ngồi xổm bên cạnh Nhị tẩu, ra sức đào rễ cỏ. Trong không gian của nàng có đủ đồ ăn thức uống, thậm chí còn có thể đặt đồ ăn.
Nhưng lúc này tuyệt đối không thể lấy ra.
Giữa ban ngày ban mặt, lại còn có người âm thầm giám sát, chỉ có thể tạm thời nhịn xuống.
Rất nhanh, Đại tẩu và Tam tẩu cũng nhận ra hai người đang làm gì. Cả hai đều nhặt cành cây nhỏ trong mương lên, bắt đầu đào rễ cỏ.
Trong tay Lâm Di Nhiên có dụng cụ nên đào nhanh hơn hẳn. Nàng đào được hai đoạn rễ cỏ còn mọng nước rồi ném cho hai đứa trẻ.
“Lau sạch bùn đi rồi ăn.”
Tiêu Lăng Yến gật đầu, vội cầm lấy đoạn rễ cỏ đầy bùn. Sau khi cẩn thận lau sạch trên quần áo, cô bé lại đưa đoạn đầu tiên cho Tiêu lão phu nhân.
“Đứa trẻ ngoan.”
Tiêu lão phu nhân nhận lấy rồi lại đưa sang cho Tiêu Lăng Huệ.
Tiêu Lăng Huệ chớp chớp mắt. Tuy không hiểu vì sao phải ăn thứ bẩn như vậy, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn nhận lấy, cau mày cắn từng miếng.
Khi Tiêu Lăng Yến vừa lau sạch đoạn rễ cỏ thứ hai thì Lâm Di Nhiên đã ném tiếp đoạn thứ ba và thứ tư lên.
“Ngoan, con tự ăn đi.”
Tiêu lão phu nhân từ chối đoạn rễ cỏ Tiêu Lăng Yến vừa lau sạch đưa tới, cầm lấy đoạn mới ném lên rồi tự tay lau bùn.
Ngưu lão phu nhân nhìn già trẻ lớn bé nhà họ Tiêu vậy mà lại ăn rễ cỏ, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Chuyện này… Cho dù có chết đói, bà ta cũng tuyệt đối không ăn thứ đó.
Ngưu lão phu nhân mím đôi môi khô nứt, quay đầu nhìn đám quan sai đang ngồi dưới gốc cây uống nước ừng ực.
Đúng là táng tận lương tâm.
Bao nhiêu nước như vậy, chẳng lẽ không thể san cho bà ta một ngụm sao?
Ngưu phu nhân nhìn một lúc, cuối cùng cắn răng cúi xuống đào rễ cỏ.
Nàng thật sự không chịu nổi nữa. Cổ họng khô đến mức như sắp bốc khói. Nhìn người khác ăn rễ cỏ, nàng cũng thấy thèm.
Ai biết phía trước còn phải đi bao lâu nữa. Nếu trên đường không được nghỉ, vừa mệt vừa đói vừa khát, nàng còn đi nổi sao?
Đào thêm ít rễ cỏ giấu trên người.
Đến lúc thật sự đói quá thì lấy ra ăn vài đoạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

