Tiêu lão phu nhân khẽ vỗ lên mu bàn tay Lâm Di Nhiên, ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng.
Nha đầu này có tính tình rất hợp ý bà. Có lý thì không chịu nhường ai, vô lý cũng cãi thêm ba phần, sau này sẽ không dễ bị người khác bắt nạt.
Giống như Trịnh thị, tính tình quá mềm yếu thì không được. Chưa nói đã rơi nước mắt, nhìn là biết dễ bị ức hiếp.
Lâm Di Nhiên dìu cánh tay Tiêu lão phu nhân, mím môi cười khẽ với bà.
Thấy đến lúc này nàng vẫn còn cười được, Tiêu lão phu nhân càng thêm yên lòng.
Đứa trẻ có lòng dạ rộng rãi là tốt. Ít nhất sẽ không tự dồn mình vào ngõ cụt, dù ở hoàn cảnh nào cũng có thể sống tiếp.
Chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng.
...
"Phụng chỉ lục soát, mau mở cửa!"
"Có nhìn thấy người nào khả nghi không?"
"Đại nhân, tiểu nhân oan uổng!"
"Tất cả đứng yên, khám người!"
...
Tiêu lão phu nhân và ba vị tẩu tẩu ngơ ngác nhìn khung cảnh hỗn loạn trên đường phố. Khắp nơi đều là quan binh cầm binh khí, đang lục soát từng nhà một.
Các nàng tận mắt nhìn thấy một hộ dân vừa bị một đội quan binh lục soát xong, lập tức lại có một đội khác xông vào lục soát thêm lần nữa.
Rốt cuộc là mất thứ gì mà triều đình phải huy động lực lượng lớn đến vậy? Chẳng lẽ không chỉ Tiêu gia bị trộm, mà những nhà khác cũng bị trộm theo?
Ba vị tẩu tẩu đầy vẻ khó hiểu nhìn về phía Tiêu lão phu nhân.
Tiêu lão phu nhân chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt dừng trên Tiêu Vân Trạm đang được khiêng trong tấm chăn.
Đối với cảnh tượng hỗn loạn của kinh thành, bà chẳng có chút hứng thú nào. Cả nhà bọn họ sắp bị lưu đày rồi, đâu còn tâm trí mà lo chuyện của người khác.
Ba vị tẩu tẩu cũng nhìn theo ánh mắt của bà về phía Tiêu Vân Trạm trong tấm chăn, lập tức mất luôn ý định tìm hiểu. Các nàng còn lo chưa xong cho chính mình, hơi đâu mà bận tâm những chuyện đó.
Ra khỏi cổng thành, đám thị vệ sẽ bàn giao bọn họ cho các quan sai áp giải.
Những quan sai ấy tuyệt đối không dễ nói chuyện như đám thị vệ. Dù sao thị vệ còn làm việc trong kinh thành, vẫn phải nể mặt nhà mẹ đẻ của các nàng đôi phần.
Còn quan sai thì chẳng cần kiêng dè.
Hạng quan lớn nào mà bọn chúng chưa từng áp giải qua? Lòng dạ đen tối đến mức không thể đen hơn. Người mềm lòng thì làm sao làm nổi chức quan sai áp giải.
Nghĩ đến đây, gương mặt ba vị tẩu tẩu đều phủ đầy vẻ ưu sầu.
Con đường phía trước quả thật quá gian nan.
Trái lại, Lâm Di Nhiên nhìn cảnh ấy mà hai mắt sáng rực vì phấn khích. Thấy đám quan binh như ruồi mất đầu chạy khắp nơi tìm kiếm, nàng vui đến không tả nổi.
Cứ tìm đi.
Ra sức mà tìm.
Cho dù bọn chúng có đào sâu ba thước đất cũng đừng hòng tìm ra.
Ý thức của Lâm Di Nhiên tiến vào không gian. Nhìn núi vàng núi bạc kéo dài đến tận chân trời, vô số châu báu, đồ cổ và bảo vật chất thành từng đống, tâm trạng nàng sung sướng vô cùng.
Có ngần ấy của cải, nàng nhất định sẽ nuôi cả nhà Tiêu gia trắng trẻo mập mạp.
Cũng không uổng công đêm qua nàng càn quét một phen.
Nàng lục soát theo kiểu trải thảm, cố tình không chừa lại cho cẩu hoàng đế dù chỉ một bộ y phục.
Nghĩ đến lúc này trong hoàng cung… Chắc hẳn đang mở một bữa tiệc đồ ngủ rồi!
...
Hoàng cung.
Trường Ninh cung.
"Hoàng hậu nương nương, bây giờ phải làm sao đây? Hoàng thượng và thần thiếp vừa thức dậy thì ngay cả một bộ y phục cũng không còn..."
Vương Mỹ Nhân che mặt, nghẹn ngào khóc lóc.
Đêm qua nửa đêm Hoàng thượng đột nhiên đến nghỉ tại cung của nàng ta, nàng ta còn vui mừng khôn xiết.
Ai ngờ sáng ra, cả căn phòng bỗng trống trơn.
Không biết tên trộm nào mà thủ đoạn lại hèn hạ đến thế.
"Các tỷ muội đều không có y phục, đâu phải chỉ mình ngươi."
Thẩm Tiệp Dư liếc Vương Mỹ Nhân một cái.
Làm như ai chẳng biết tối qua Hoàng thượng nghỉ ở chỗ nàng ta vậy.
Đúng là xui xẻo! Nàng vừa may xong một chiếc váy lụa gấm màu xanh hồ, định mặc trong yến tiệc sinh thần, còn chưa kịp mặc lần nào đã biến mất.
Lý Chiêu Nghi mím môi, cúi đầu nhìn xuống chân, các ngón chân co quắp mấy cái rồi lẩm bẩm: "Giày của thần thiếp cũng mất luôn."
Các mỹ nhân khác cũng lần lượt lên tiếng than vãn.
"Hoàng hậu nương nương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Trong cung đang có hoạt động gì sao?"
"Dù gì cũng nên để lại cho bọn thần thiếp một bộ y phục chứ... Haizz..."
"Hay là Hoàng thượng cố ý trêu đùa chúng ta?"
"Trêu đùa ngươi? Muội muội đúng là tự coi trọng mình quá."
...
Hoàng hậu xoa xoa huyệt thái dương, bực bội nhìn đám phi tần đang líu ríu không ngừng.
Trong cung rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bà cũng rất muốn biết.
Toàn bộ cung điện trong hoàng cung đều trống rỗng.
Nói là có trộm vào lấy cắp, bà tuyệt đối không tin. Phải cần bao nhiêu tên trộm mới có thể trong thời gian ngắn như vậy vét sạch cả hoàng cung?
Long sàng và long ỷ đâu phải vật nhẹ. Muốn mang đi mà không kinh động bất cứ ai, căn bản không phải sức người có thể làm được.
Hoàng hậu khẽ thở dài, nghĩ mãi vẫn không hiểu.
"Hoàng thượng giá lâm!"
Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên tiếng hô của thái giám.
Hoàng hậu thoáng sững người, mím môi rồi dẫn theo một đám phi tần mặc đồ ngủ ra nghênh đón.
"Thần thiếp cung nghênh Hoàng thượng, kính chúc Hoàng thượng vạn phúc..."
"Đứng lên đi."
Lương Vũ Đế nhìn một đám phi tần mặc đồ ngủ trước mặt, đau đầu đến mức thái dương giật liên hồi. Ông ta đen mặt ngắt lời các phi tần đang thỉnh an, sải bước thẳng vào chính điện.
Hoàng hậu nhìn bộ đồ ngủ trên người Hoàng thượng, khẽ thở dài.
Đây rốt cuộc là chuyện gì chứ.
Bà mím môi rồi vội vàng đứng dậy đi theo.
Lập tức, một đám phi tần ríu rít nối đuôi sau Hoàng hậu, vừa đi vừa ngơ ngác nhìn nhau.
Sao trên người Hoàng thượng cũng mặc đồ ngủ?
Nếu bọn họ không nhìn nhầm… Thứ màu đen trên chân Hoàng thượng kia chẳng phải là đôi tất sao? Đến cả Hoàng thượng cũng không có giày để mang?
"To gan! Thật vô lý! Một lũ khốn kiếp!"
Vừa bước vào Trường Ninh cung trống trơn, Lương Vũ Đế lập tức nổi trận lôi đình. Cả hoàng cung vậy mà đến một chỗ ngồi cũng không có.
Tiểu thái giám trong cung của Hoàng hậu đến mời ông ta, nói rằng các phi tần đều đang ở chỗ Hoàng hậu, Hoàng hậu mời ông ta qua một chuyến. Ông ta còn nghĩ biết đâu bên phía Hoàng hậu vẫn còn sót lại ít đồ đạc.
Ai ngờ trong cung của Hoàng hậu cũng trống rỗng không khác gì những nơi khác.
"Xin Hoàng thượng bớt giận." Hoàng hậu giật mình, vội nói: "Cung của thần thiếp cũng không hiểu vì sao lại biến thành như thế này."
Bà cũng rất muốn biết rốt cuộc là tên khốn nào đã gây ra chuyện tốt ấy.
Lương Vũ Đế mím chặt môi, sắc mặt xanh mét, gân xanh trên trán nổi lên từng hồi. Chuyện này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ông ta.
Xưa nay các triều đại chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Ông ta đã trở thành trò cười lớn nhất kể từ ngày Đại Lương lập quốc.
Hai bàn tay giấu sau lưng của Lương Vũ Đế siết chặt thành nắm đấm. Ông ta nhất định sẽ băm thây vạn đoạn, thiên đao vạn quả đám trộm đó. Dám chà đạp uy nghiêm của bậc quân vương một nước, ông ta sẽ khiến chúng phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời.
Hoàng hậu thấy sắc mặt Hoàng thượng ngày càng khó coi, lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm lời nào. Đám phi tần đi phía sau lại không nhìn thấy vẻ mặt của Lương Vũ Đế, ai nấy đều bĩu đôi môi đỏ mọng, ríu rít than khổ.
"Hoàng thượng, đến giờ Ngự thiện phòng vẫn chưa đưa bữa sáng cho thần thiếp. Thần thiếp còn đang đói bụng."
"Hoàng thượng, các cung đều bị trộm sạch, Nội vụ phủ cũng không biết bao giờ mới bổ sung đồ dùng."
"Hoàng thượng, thần thiếp đến một đôi giày cũng không có..."
"Hoàng thượng..."
...
"Không nói thì các ngươi sẽ thành câm sao?" Lương Vũ Đế đen mặt quay đầu, lạnh lùng quét mắt nhìn đám phi tần rồi quát lớn: "Tất cả cút về cung của mình cho trẫm!"
Suốt từ sáng đến giờ chẳng có lúc nào được yên.
Tiếng líu ríu không ngớt khiến đầu ông ta như muốn nổ tung.
Đám phi tần đồng loạt sững người. Nhìn Lương Vũ Đế đang nổi cơn thịnh nộ, ai nấy đều sợ đến cúi gằm mặt, lập tức ngậm chặt miệng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
