“Vì sao cô muốn gặp bệnh nhân này? Hai người quen biết à?”
“Không.”
“Vậy thì…”
“Vụ tai nạn… tôi cũng có một phần trách nhiệm.”
Hình Tử Du đứng kế bên đã lạnh cả sống lưng. Anh ấy ra sức nháy mắt, ra hiệu cho Diệp Lương Yên dừng lại, nhưng cô hoàn toàn phớt lờ. Đến khi nghe cô nói ra câu đó, anh ấy chỉ biết ôm đầu than trời… xong thật rồi!
Tần Thiếu Khanh thoáng sững sờ, trong mắt hiện lên nét ngạc nhiên, chăm chú nhìn cô gái trước mặt. Một lát sau, không rõ là vì kìm nén điều gì, anh ta khẽ siết tay thành nắm đấm, đặt lên môi như để che đi biểu cảm… trông như đang cố nín cười.
Anh ta khẽ ho một tiếng, rồi nói bằng giọng nhẹ nhàng hơn lúc trước:
“Thế này đi. Bệnh nhân trong phòng là do tôi trực tiếp phụ trách. Tôi sẽ vào hỏi ý kiến anh ta. Hôm nay cô cứ về trước, nếu anh ta đồng ý gặp, thì ngày mai đúng giờ này cô quay lại. Được chứ?”
Gương mặt vốn điềm tĩnh của Diệp Lương Yên cuối cùng cũng dao động đôi chút. Cô khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tần Thiếu Khanh còn chưa kịp nói thêm thì cô đã gật đầu đáp:
“Được.”
Sau đó cô quay sang Hình Tử Du, nhẹ giọng nói:
“Đàn anh, cảm ơn anh. Mai em sẽ quay lại.”
Nói xong, cô xoay người rời đi ngay, dứt khoát không một chút lưỡng lự.
Tần Thiếu Khanh đứng đó, thoáng ngẩn người. Cô gái này đúng là gọn gàng, súc tích… không nói dư một lời. Thú vị thật.
Hình Tử Du thấy cô đã đi liền thở phào, cười khan một tiếng rồi cũng nhanh chân lỉnh mất.
Tần Thiếu Khanh bật cười khẽ, rồi đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
Đi qua căn phòng nhỏ phía ngoài, anh ta tiến thẳng vào phòng chính.
Trên chiếc giường bệnh, một người đàn ông trẻ tuổi đang tựa lưng vào đầu giường, tay cầm quyển sách đọc chăm chú. Dáng vẻ ung dung, nhàn nhã, chẳng giống người đang dưỡng thương mà giống như đang đọc sách trong vườn nhà lúc rảnh rỗi. Gương mặt anh tuấn, đường nét sắc sảo nhưng không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Chỉ là… hình ảnh có phần buồn cười… chân trái của anh bị bó bột, được treo cao trên giá đỡ cạnh giường, hoàn toàn phá vỡ hình tượng đẹp đẽ ban đầu.
Tần Thiếu Khanh vừa vào đã không khách sáo, giơ tay gõ nhẹ một cái lên lớp bột cứng:
“Có một tin tốt và một tin xấu. Cậu muốn nghe cái nào trước?”
Anh ta không đợi đối phương phản ứng, tự tiện ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, cười như trêu tức.
Người đàn ông kia chẳng buồn ngẩng đầu. Đôi mắt vẫn dán vào trang sách, rõ ràng chẳng quan tâm tới sự xuất hiện của Tần Thiếu Khanh.
Tần Thiếu Khanh nhún vai, tự nói tiếp:
“Tin xấu là… sau khi biết cậu bị tai nạn, vị hôn thê của cậu đã bỏ chạy luôn rồi. Có vẻ như đám cưới khó mà tổ chức. Tiếc thật đấy, tôi còn định làm phù rể cho cậu nữa cơ.”
“Còn tin tốt là… người cậu nhờ tôi tìm… cô gái gây ra vụ tai nạn… tôi tìm được rồi. Và vừa nãy, cô ấy đã đứng ngay trước cửa phòng cậu.”
Dứt lời, anh ta im lặng, chăm chú quan sát nét mặt người nằm trên giường.
Cuối cùng, hàng lông mày kia khẽ động, ánh mắt sắc bén hơi liếc sang bên.
Tần Thiếu Khanh lập tức nở nụ cười ẩn ý:
“Giang Đại Thiếu gia, có phải rất muốn gặp cô gái vừa đứng ngoài cửa không?”
Người đàn ông trên giường bệnh chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói nhàn nhạt:
“Người đâu?”
“Tôi đuổi đi rồi.” Tần Thiếu Khanh đáp, không quên quan sát sắc mặt đối phương. Khi thấy nét mặt người nọ khẽ biến đổi, nụ cười trên môi anh ta càng sâu hơn. Anh ta vờ ngạc nhiên:
“Ồ, cậu định gặp cô ấy thật à?”
“…” Giang Dục Đường không đáp lại câu trêu chọc, chỉ lạnh giọng hỏi:
“Cô ta đến làm gì?”
Tần Thiếu Khanh thản nhiên vuốt cằm:
“Hình như là tự tìm đến.”
“...” Giang Dục Đường nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt đầy khó chịu.
Tần Thiếu Khanh lập tức xua tay phủ nhận:
“Này này, tôi chỉ là bác sĩ chứ có phải thám tử đâu? Cậu bảo tôi tìm người, thì tôi tìm. Bây giờ cô ấy tự mò tới, chẳng phải đỡ cho tôi bao công sức à? Với lại, như thế cũng đâu tính là bỏ trốn khỏi hiện trường nữa, đúng không?”
Giang Dục Đường hừ lạnh, ánh mắt âm u.
Bị tông đến nỗi phải nằm bẹp trên giường, tâm trạng ai mà tốt cho nổi? Huống hồ, thủ phạm lại bỏ đi không một lời giải thích.
Không muốn tiếp tục vòng vo, anh hỏi thẳng:
“Khi nào cô ta quay lại?”
Tần Thiếu Khanh như bắt trúng cơ hội, lập tức bày ra bộ mặt “báo thù nho nhỏ”:
“Cậu chẳng nói với tôi là muốn yên tĩnh tĩnh dưỡng, không tiếp khách à?”
“…” Giang Dục Đường liếc anh ta một cái lạnh như băng.
Tần Thiếu Khanh cố nhịn cười, tiếp tục trêu chọc:
“Gì chứ, chẳng lẽ cậu đổi ý rồi? Từ nay bắt đầu tiếp khách trở lại à? Hay thật đấy, vậy thì mai tôi khỏi phải mệt mỏi đuổi người giùm cậu nữa. Cậu có biết mấy hôm nay tôi vất vả đến mức nào không? Cả ông ngoại lẫn mấy người trong nhà đều muốn lột da tôi rồi đấy!”
“…” Giang Dục Đường vẫn dửng dưng, hoàn toàn không có ý định phản ứng.
Tần Thiếu Khanh thở dài trong lòng. Đáng thương thay cho anh ta… vừa là một bác sĩ nội khoa tài năng, người bạn thân “bất đắc dĩ”, và còn là… em họ ruột của tên mặt lạnh này.
Chỉ hơn nhau đúng hai ngày tuổi, nhưng từ nhỏ đến lớn, Tần Thiếu Khanh luôn bị cái danh “con cháu nhà họ Giang” đè nặng. Mẹ anh ta là cô Hai của Giang Dục Đường, nên tình cảm hai bên khá thân thiết. Nhưng chính vì vậy, anh ta mới bị kéo vào đủ thứ rắc rối liên quan đến “đại thiếu gia” này.
Từ khi Giang Dục Đường bị tai nạn, mọi phiền toái như trút hết lên đầu anh ta… vừa phải điều trị, vừa phải giấu nhẹm tình hình cho gia đình yên tâm, lại còn phải gánh chịu cơn giận dữ từ người nhà vì “ngăn cản họ đến thăm bệnh”.
Ông ngoại thì lăm lăm gậy đuổi đánh, mẹ thì càm ràm suốt ngày, còn cậu thì gọi điện dọa nạt từ sáng tới tối… trái tim nhỏ bé của anh ta thật sự chịu không nổi nữa!
Thế mà người gây họa kia vẫn ung dung đọc sách, chẳng hề biết ăn năn!
Khi Tần Thiếu Khanh còn đang uất ức trong lòng, thì giọng nói trầm ổn lại vang lên:
“Trợ lý của tôi sắp mang tài liệu đến.”
Đôi mắt Tần Thiếu Khanh lập tức sáng bừng:
“Ý cậu là… Tư Tình sắp tới à?”
Giang Dục Đường không đáp, vẫn lật sang trang sách khác như chưa từng nói gì.
Tần Thiếu Khanh phấn khích ra mặt. Ai chẳng biết Giản Tư Tình… trợ lý số một của Giang đại thiếu gia. Vừa có năng lực, vừa có nhan sắc, đẹp đến mức khiến người khác “đứng hình” mỗi khi xuất hiện.
Lần này đến bệnh viện, chắc chắn anh ta phải tranh thủ ngắm một chút mới được.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)