"Tổng Tài ———— Xế chiều hôm nay, sau khi xử lý xong công việc, một mình rời đi, về phần đi đâu, tôi không rõ lắm ———— Nhưng ———— tôi tự mình giúp hắn sắp xếp hành lý, dường như quyết tâm muốn rời khỏi một chút chuyện ————"
Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, cho xe lao nhanh ra phía trước, xe vòng qua vườn cây, cuối cùng thắng gấp trước tòa nhà 100 tầng, cô từ trên xe nhảy ra, thở phì phò, chạy lên bậc thang, nhấn bốn số 0, hai cửa thang máy mở ra, cô chạy như bay đi vào, nhấn nút đóng cửa, sau đó sốt ruột ngẩng đầu nhìn thang máy nhanh chóng đi lên cao ————
Cô nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ đến Hàn Văn Hạo, vì mình làm mọi thứ, hai tròng mắt của cô đỏ bừng, chỉ nghe cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, cô chạy như bay ra khỏi thang máy, đi vào phòng khách, nhìn một vòng cả phòng khách, nương theo ánh sáng trời chiều, càng có chút ảm đạm, ánh đèn màu xanh dương đã tắt ————
"Hàn Văn Hạo ————" Hạ Tuyết chạy thật nhanh lên cầu thang, “phịch” một tiếng đẩy cửa ra, lập tức nhìn thấy chăn gối tề chỉnh, đủ loại tài liệu trên bàn đọc sách, khắp nơi đều có hình ảnh của người đàn ông này ở trong không gian thu nhỏ, thỉnh thoảng lóe lên ánh mắt lạnh lùng của hắn, hắn châm chọc, lời nói rất cực đoan, tất cả mọi thứ, tất cả đều ở chỗ này ———— Cô đau lòng thật nhanh đi vào phòng tắm, trong tủ áo, phòng thay quần áo ———— Khắp nơi, khắp nơi chỗ nào cũng yên tĩnh! !
"Hàn Văn Hạo ————" Hạ Tuyết nhìn cả căn phòng, đau lòng ngã ngồi trên mặt đất, mệt mỏi thở gấp, cặp mắt rưng rưng, nghẹn ngào nói: "Anh muốn đi đâu vậy? Phải không muốn nhìn thấy em sao? Vẫn còn rất yêu em phải không? Em tình nguyện để anh không nhìn thấy em, có lẽ trong lòng của anh thoải mái một chút ———— Bây giờ em rất nhớ anh, cho dù anh muốn nói với em nhiều lời tàn nhẫn, cũng không quản anh có từ chối em hay không ———— em cũng không quan tâm ———— Bây giờ em rất nhớ anh ———— Em phải làm sao đây? Anh trở về đi ? Văn Hạo ———— Em nhớ anh ———— Em nhớ anh ————"
Mùa đông đã tới, gió lạnh thấu xương! Xẹt qua da người, như đao nhọn cắt! ! Bầu trời hoàn toàn u ám, ép tới thật thấp, thật thấp, ép tới người không thở nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
