Đối với việc đối phương đang áp bách, Nhiếp Vân cũng không thèm quan tâm. Hai hàng lông mày nhếch lên, trong mắt mang theo sát ý.
Đối phương vô sỉ như thế đã khiêu chiến cực hạn của hắn, nếu như không phải hắn đã đồng ý với Đạm Đài Lăng Nguyệt, quang minh chính đại mang nàng đi. Chỉ sợ lúc này hắn đã sớm nổi bão rồi.
- Tuy rằng ta rất chán ghét Nhiếp Vân này, thế nhưng lời hắn nói cũng không phải là không có lý. Trước đó đã từng nói qua, chỉ cần đạt được tiên đằng nhiều hơn thì coi như chiến thắng. Hiến tại hắn đã xuất ra nhiều tiên đằng như vậy rồi mà lại coi như là ngang tay? Như vậy cũng quá hắc a!
...
Lời của Nhiếp Vân chẳng khác nào ném một hòn đá xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-181962.png&w=256&q=75)
-148709.png&w=256&q=75)