- Muốn đi? Chẳng lẽ thực cảm thấy hoàng triều không có người?
Không để ý tới rất nhiều đại thần sốt ruột, Nhiếp Vân cười cười sau đó vươn tay nắm lấy.
Ầm ầm ầm!
Không gian trước mắt như bị xé rách, sau một khắc Trấn Bắc vương đã trốn đi rất xa bị bao phủ như bánh chưng rơi xuống đại điện, cho dù giãy dụa thế nào cũng không trốn được.
Cường giả mạnh như thế trong mắt hắn chẳng khác gì con gà... Hắn có thực lực gì?
Thâu Thiên mượn thọ?
Thiên Đạo?
Hay là... Đế cảnh?
Tất cả mọi người cảm thấy hô hấp dồn dập.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
_cleanup-190565.jpg&w=256&q=75)


