- Nếu như vừa rồi ta không ra tay, sợ rằng đã bị các ngươi vây vào giữa và ra tay.
Nhiếp Vân khẽ nói.
Đối phương ngụy trang rất giống, nói thật căn bản không nhìn ra, nếu không phải Phù Ám Triều mời hắn đi qua, hắn căn bản không ngờ mấy người này là giả trang.
Tuy hắn tiếp xúc Phù Ám Triều thời gian không dài nhưng lại tương đối hiểu loại người như vậy, nếu trước kia không phải Tử Đồng Bất Hủy bức bách thì hắn không nói rõ mục đích đi tới nơi đây, đủ thấy hắn cẩn thận.
Trước kia khi tới thạch lương, biết rõ nơi đây nguy hiểm nhưng vẫn không muốn đi cùng với hắn, rất hiển nhiên muốn thừa cơ thoát khỏi mình, hoặc có lẽ sợ mình ra tay với hắn.
Loại người này làm sao có thể hảo tâm bảo hắn theo sát phía sau chứ?
Sơ hở rõ ràng như thế lại nhìn không ra cũng chỉ có thể chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


