- Không có! Chỉ muốn lấy một thứ nhất định phải lấy mà thôi.
Nhiếp Vân cười nói.
- Ta cũng không uống không rượu ngon của ngươi, ta quen một ít người trong Kiền Huyết hoàng triều, ngươi nghĩ muốn cái gì, ta cầm cho ngươi là được, tin tưởng bọn họ sẽ cho ta chút tình mọn này.
Thanh niên nói.
- Đa tạ tiền bối hậu ý, không cần, ta muốn cái gì, hi vọng dùng tay mình tranh thủ, nếu như tiền bối muốn uống rượu, có thể tiếp tục tìm ta, nếu bởi vì rượu mà giúp ta, kính xin không cần nhiều lời!
Nhiếp Vân lắc đầu.
Cũng không phải hắn ra vẻ cao ngạo, mà là hắn muốn cái gì, quá mức ly kinh bạn đạo, nói ra thật đáng sợ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

