Đột nhiên Lạc Khuynh Thành cắn bờ môi đỏ mọng, sắc mặt đỏ như quả đào mật, dường như nói ra những lời này đã cố lấy hết dũng khí của mình.
Xoạt xoạt xoạt...
Nói xong lời này thân thể nữ hài run rẩy, quần áo trắng tuyết trên người nàng biến thành tro bụi, lộ ra thân thể trần trụi của mình.
Dung nhan hoàn mỹ vô khuyết, da thịt tuyết trắng, bộ ngực no đủ mượt, bụng dưới bằng phẳng, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, đùi ngọc thon dài... Tuy hắn không rành thân thể của nữ hài nhưng Nhiếp Vân cũng biết dáng người này vô cùng hoàn mỹ, thêm một ít sẽ béo, giảm một ít sẽ gầy.
- Ta biết rõ thiên phú của ngươi cao, tiến bộ nhanh, mặc dù cố gắng hơn nữa cũng chỉ có thể nhìn bước tiếp, nếu như lần này thật tiến vào trong Bắc Đẩu tinh phủ, tìm được đường lên trời, có lẽ ngươi sẽ đi Linh giới, hơn nữa sẽ đạt tới cảnh giới rất cao, ta không biết năm nào tháng nào, thậm chí có lẽ cả quãng đời còn lại không có đột phá, vì không muốn lưu tiếc nuối trong nội tâm, ta chỉ muốn giao thứ trân quý nhất cho ngươi.
Trong mắt Lạc Khuynh Thành chậm rãi ướt át, tuy nàng nói nghe không rõ nhưng Nhiếp Vân có thiên phú thiên nhĩ sư cho nên nghe rõ tiếng lòng của nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


