Bị hào quang này chêếu vào người, một dòng nước ấm chảy thẳng vào trong tâm, ý chí của Nhiếp Vân vốn buông lỏng lại tỏa ra sức sống lần nữa, hắn mở mắt ra, trong mắt mang theo hào quang kiên định.
- Nếu như văn minh các ngươi nói đã biến mất trong dòng sông lịch sử, nói rõ đã bị thời đại loại bỏ, văn minh của các ngươi không thích hợp phát triển nhất, bảo ta đi tín ngưỡng văn minh như vậy, còn không bằng tự ta sáng tạo văn minh, sáng tạo văn minh thuộc về mình.
Ầm ầm!
Loại ý chí này vừa xuất hiện trong đầu của mình, trong đầu sinh ra phong bạo, trong miệng mũi phun ra hương khí thuần khiết hình thành đại đạo chi âm.
- Cái gì? Sáng tạo văn minh của mình? Không có khả năng, ngươi không có khả năng lĩnh ngộ loại cảnh giới này, ah...
Nghe được lôi âm giống như tín niệm kiên định, sắc mặt văn minh ma vương đỏ lên, dường như hắn nhìn thấy quái vật đáng sợ nhất trên đời, hắn kêu thảm thiết và lạnh run.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


