Nhìn thấy người một nhà cao hứng, nhớ tới kiếp trước sinh ly từ biệt, Nhiếp Vân đột nhiên cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Mất đi mới biết quý trọng, kiếp trước bất luận ai cũng biết Huyết ngục ma tôn là ác ma lãnh huyết, thế nhưng bọn hắn lại không biết khi đêm xuống không người hắn lãnh khốc, vô tình với cả bản thân mình. Chỉ có ánh trăng mới có thể cảm nhận được sự cô độc của hắn.
- Vân nhi tới vừa vặn. Đi theo ta.
Nhiếp Khiếu Thiên nhìn thấy nhi tử đi tới, hắn nói rồi kéo tay Nhiếp Vân, hai người chuyển bước đi vào trong nội đường.
- Có chuyện gì mà còn không nói cho chúng ta biết chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



