Trên dưới nhà họ Sở nhân khẩu đông đảo. Ông Sở tên là Sở Phúc Sinh, bà Sở là Mã thị. Hai vợ chồng cả đời sinh bảy đứa con nhưng có chết yểu. Bây giờ còn lại con gái lớn và ba đứa con trai.
Con gái lớn gả đi thôn khác, một - hai năm mới trở về một lần. Sở Từ chưa thấy qua, mà cô quen thuộc cũng chính là ba người cậu này.
Cậu cả, cũng chính là người đang quở mắng ở trong sân kia, tên là Sở Thắng Lợi. Ông cưới vợ sớm, nhưng mấy năm đầu kết hôn đều không sinh ra được con. Cho nên mới nhận Sở Đường làm con thừa tự. Nhưng sau khi nhận nuôi Sở Đường thì sinh ba đứa con trai, cũng làm cho Sở Đường thành dư thừa.
Cậu hai tên là Sở Thắng Dân, có một trai một gái.
Cậu ba lại đáng thương, ông tên Sở Thắng Toàn. Ông lớn hơn mẹ đã qua đời của Sở Từ một tuổi mà thôi. Nhưng kết hôn lại rất muộn, hơn nữa còn kết hôn hai lần. Người vợ đầu sau khi gả vào cửa sức khỏe không tốt, vài năm sau mới sinh con gái, sinh con xong đã chết. Mà người vợ thứ hai lại ghét bỏ cậu ba có một đứa con vợ trước. Cho nên đối với đứa con gái của cậu ba không tốt lắm. Năm nay cô nhóc kia mới 8 tuổi cũng không đi học, giống như Sở Đường là người tầng chót nhất trong nhà họ Sở.
Bởi vì ông Sở vẫn còn cho nên cả gia đình đều ở chung một chỗ, trái phải có hai gian phòng là nhà cậu hai và cậu ba. Cửa chính bốn gian phòng, ông Sở và bà Sở một gian, còn lại chính là cả nhà cậu cả.
Trong lòng Sở Từ có chút may mắn. Mặc dù một mình sống ở từ đường rất đáng thương. Nhưng nếu để nàng lấy thân phận không được cưng chiều sống ở trong nhà nhiều người như vậy nàng sẽ càng uất nghẹn.
Ánh mắt nhìn Sở Đường đều tràn ngập đồng tình.
Có lẽ là ánh mắt của cô quá mức rõ ràng, cậu cả Sở vừa mới nói xong thì chú ý tới cô. Sau khi sắc mặt thay đổi trong giây lát lại đột nhiên cười một tiếng.
“Vừa lúc chị mày cũng tới đây. Nếu mày không vui bây giờ đi theo nó đi, tao tuyệt đối không ngăn cản mày.” Cậu cả Sở nói với một khuôn mặt tự tin.
Quần áo trên người Sở Từ đã khô, cả người khoan khoái. Lúc này lại nghe được lời của cậu cả Sở trong lòng lại đột nhiên vui như nở hoa.
Em trai của mình đương nhiên phải tự mình nuôi, nàng cũng không tin một người lớn như nàng còn có thể không nuôi nổi tên nhóc choai choai Sở Đường này?
Sở Từ suy nghĩ như vậy trực tiếp bước vào. Nhưng sắc mặt Sở Đường lại có chút thay đổi, ánh mắt nhìn Sở Từ ngược lại không phải chán ghét mà là phức tạp.
Hai chị em sinh đôi vẫn có chút cảm ứng tâm linh. Gần đây trong lòng cậu vẫn luôn không yên ổn, cứ luôn lo lắng Sở Từ có phải xảy ra chuyện gì hay không. Nhưng cố tình cậu không thể đi xem. Nếu không bị người nhà họ Sở biết sẽ mắng cậu là sói mắt trắng, càng cho cơ hội từ chối cậu không được đi học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)