Giọng hắn dịu hẳn đi: “Loan Loan, em biết kết ấn rồi sẽ có ý nghĩa gì không?”
Như nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt Lạc Ninh Loan lập tức đỏ bừng, như ánh chiều tà nhuốm hồng cả bầu trời.
“Em... tất nhiên là biết, chính là...” Cô không biết nên nói thế nào. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Phó Cửu Tư, cô hiểu nếu mình không nói rõ, hắn nhất định sẽ không làm gì cô.
Cô cắn môi: “Chính là làm chuyện đó, hơn nữa sau này em cũng sẽ xoa dịu tinh thần lực cho anh mà!”
Nói xong, cả người cô liền vùi vào lồng ngực Phó Cửu Tư. Đây là lần đầu tiên cô nói ra những lời như vậy, hiện giờ cô cảm thấy như cả người mình sắp bị ngọn lửa thiêu rụi.
Phó Cửu Tư lại lần nữa bị lời nói của Lạc Ninh Loan làm chấn động, cũng vì phản ứng e thẹn của cô mà cảm thấy vui mừng. Ngoài lần đầu gặp mặt, đây là lần đầu tiên hắn thấy Loan Loan lộ ra vẻ đáng yêu như vậy với hắn.
Đôi mắt đỏ như máu của hắn dường như càng thêm rực rỡ, không còn tối tăm chết chóc như ban nãy, mà tràn đầy ánh sáng, như một viên bảo thạch lấp lánh giữa đêm đen.
Hắn cúi đầu, một lần nữa hôn lên đôi môi của Lạc Ninh Loan, lần này hắn tỏ ra vô cùng vội vã.
Cơ thể cao lớn lại một lần nữa đè cô xuống giường, chỉ là lần này hắn dường như không có ý định buông tha cho cô, bàn tay mạnh mẽ giữ chặt sau gáy cô, nghiền ép đôi môi mềm mại.
“Ưm...” Mãi đến khi người trong lòng không thể thở nổi, hắn mới luyến tiếc rời khỏi môi cô.
“Loan Loan, thật sự không hối hận chứ?”
Lạc Ninh Loan mở đôi mắt long lanh ánh nước xinh đẹp, cô còn chưa kịp trả lời thì đã bị bàn tay rộng lớn che đi ánh nhìn.
Sau đó cô nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy mệnh lệnh của hắn vang lên bên tai:
“Hối hận cũng vô ích, từ giờ trở đi em phải ngoan ngoãn ở bên anh!”
...
Nhiệt độ trong phòng dần dần tăng lên, thi thoảng vang lên tiếng thở dốc nũng nịu của cô gái, cùng với tiếng trầm thấp dỗ dành của người đàn ông.
Bộ quân phục đại diện cho vinh quang của hắn rơi xuống, một chiếc váy đỏ cũng lần lượt rơi theo.
...
Lồng ngực căng tràn đầy máu nóng...
Những giọt mồ hôi rơi xuống, không biết là của ai...
Một tiếng rên khẽ vang lên, xen lẫn giữa vui sướng và đau đớn, một giọt lệ trong suốt chảy nơi khóe mắt, trên trán Lạc Ninh Loan đột nhiên hiện lên một dấu ấn hình con hổ, sau đó dần dần mờ đi rồi biến mất.
Phó Cửu Tư dịu dàng hôn lên nơi dấu ấn vừa biến mất, giọng nói đầy tình cảm:
“Loan Loan, cuối cùng... em hoàn toàn thuộc về anh rồi.”
Trên ngực Lạc Ninh Loan, bên cạnh dấu ấn hình con hồ ly nhỏ, giờ đã có thêm một con hổ. Móng vuốt của con hổ nhẹ nhàng đặt lên đầu hồ ly nhỏ, tạo nên một vẻ đối lập thú vị giữa mạnh mẽ và đáng yêu.
...
Lạc Ninh Loan rất mệt, cô lờ mờ nghe thấy có người đang nói chuyện bên ngoài cửa, âm thanh rất nhỏ.
“Anh tránh ra cho tôi!” Giọng nói đầy tức giận vang lên.
“Không tránh, cô ấy còn đang nghỉ ngơi!” Giọng Phó Cửu Tư cứng rắn, không nhượng bộ lấy một chút.
“Anh chắc chắn không tránh? Muốn tỉ thí một trận sao?”
“Nếu anh muốn so, cũng không phải không thể. Nhưng bây giờ, tôi phải chờ cô ấy tỉnh lại!” Cả hai người tuy không ai nhường ai, nhưng đều rất ăn ý hạ thấp giọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



