Sự tàn bạo trào lên từ sâu trong tâm khảm, ngọn lửa lam thiêu rụi ma trùng thành tro bụi. Ngay giây trước khi luồng sức mạnh bị kìm nén kia sắp phá tan trói buộc trong cơ thể anh, một đôi tay nhẹ nhàng kéo lấy vạt áo anh.
Quay đầu lại, anh nhìn thấy Lạc Ninh Loan với đôi mắt hoe đỏ, ánh mắt cô dường như phủ một màn sương: “Anh đừng như vậy, em không sao!”
Anh bước lên phía trước, nhẹ ôm cô vào lòng, khẽ hít lấy hương thơm trên người cô. Mãi cho đến khi mùi máu tanh buồn nôn kia biến mất, anh mới thoát khỏi cảm giác sợ hãi tột độ như bị xé nát tâm can khi nãy.
May mà cô không sao, may mà...
Lạc Ninh Loan sao có thể không hiểu tâm trạng của anh chứ. Cô ngoan ngoãn để mặc anh ôm, thật lâu, lâu đến mức cảnh vật xung quanh dường như mất hết sắc màu, mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn lại tiếng tim đập của hai người họ.
Cô khẽ véo nhẹ eo Dập Diêm, thì thầm: “Phải ra ngoài thôi, không thì mọi người bên ngoài sẽ lo lắng mất.” Con ma trùng cuối cùng vừa rồi chính là chủ thể của hang động bóng tối này, đồng thời cũng là mắt động.
Nghe vậy, Dập Diêm mới buông cô ra, dùng đầu ngón tay nhẹ vuốt ve gương mặt mềm mại của cô, như đang thề hẹn: “Lần sau, anh sẽ không để em rơi vào nguy hiểm nữa.”
Khi hai người ra ngoài, họ đã không còn ở chỗ cũ nữa, mà là gần sát đường đua.
“Đinh...” Vừa ra khỏi hang, cô liền nhận được một cuộc gọi từ tinh não.
Là Phó Cửu Tư. Vừa mới bắt máy, giọng nói đầy lo lắng và khẩn trương của hắn liền vang lên.
“Loan Loan, em đang ở đâu? Có bị thương không?”
“Em không sao, Dập Diêm ở đây với em, em sẽ gửi định vị cho anh.” Cô cố gắng trấn an hắn.
Lúc này Dập Diêm đang không ngừng thao tác trên màn hình tinh não.
Cuộc gọi vẫn chưa kết thúc, chưa đến mười phút sau, bóng dáng Phó Cửu Tư đã xuất hiện, hắn hẳn là vẫn đang ở gần đây.
Bóng người cao lớn từ xa bước nhanh đến gần, chớp mắt đã đứng trước mặt cô. Hắn mặc quân phục màu đen của chỉ huy trưởng, nhưng lúc này lại mất đi vẻ điềm tĩnh và nghiêm nghị thường ngày, chỉ còn lại sự lo lắng và nôn nóng lộ rõ trên gương mặt.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy vai cô, ánh mắt đảo qua một lượt từ trên xuống dưới.
“Bị hoảng sợ rồi phải không? Có chỗ nào khó chịu không?” Hắn liên tục hỏi mấy câu, giọng nói vẫn còn run rẩy.
Lạc Ninh Loan dịu dàng mỉm cười: “Em không sao, có Dập Diêm bảo vệ em.”
Lời cô nói hoàn toàn là sự thật, nhưng lại khiến Phó Cửu Tư bùng lên một cơn giận, hắn cố nén lửa giận đang hừng hực cháy trong lòng.
Hắn nắm lấy tay Lạc Ninh Loan, ánh mắt lạnh như băng nhìn Dập Diêm: “Chuyện này anh tự giải quyết chứ?”
Dập Diêm lạnh nhạt đáp một tiếng “Ừ.”
Lại nói: “Anh đưa A Ninh về nhà trước đi, tôi xử lý xong chuyện ở đây sẽ về.” Tuy lời nói là dành cho Phó Cửu Tư, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Lạc Ninh Loan.
“Không, em không về, em đợi anh cùng về!” Lạc Ninh Loan kiên quyết từ chối. Cô biết mình không giúp được gì, nhưng cô muốn ở bên anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



