“Chỉ huy Giang.” Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên hai tiếng gõ cửa nhẹ.
“Chuyện gì?” Giang Diệu hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi lại.
“Phía bên đơn vị đột nhiên có chút việc, mời anh qua xem một chuyến!” Phó chỉ huy ngoài cửa có vẻ khá gấp gáp.
“Chuyện này, đợi em nghĩ rõ ràng rồi thì gọi điện đến đơn vị của tôi.” Giang Diệu đứng dậy, đi qua bên cạnh cầm mũ quân đội trên bàn đội lên, thấp giọng nói với cô.
Hứa Trường Hạ biết đêm nay đã lỡ mất cơ hội, nhưng lúc này không kịp cứu vãn nữa, không thể làm lỡ việc chính ở đơn vị của anh.
Cô không nói gì, chỉ nhìn anh chỉnh đốn trang phục trước gương.
“Vậy ngày mai anh có về không?” Khoảnh khắc Giang Diệu định bước ra khỏi cửa, cô nhỏ giọng hỏi anh.
“Để xem tình hình.” Giang Diệu bình thản đáp.
Hứa Trường Hạ suy nghĩ rồi lại hỏi anh: “Vậy nếu em có việc gấp, có thể đến thẳng ký túc xách tìm anh không?”
Giang Diệu quay đầu nhìn cô một cái:”Không có tình huống đặc biệt thì tốt nhất là đừng.”
Nói xong, anh không quay đầu lại mà đóng cửa rời đi.
Hứa Trường Hạ nhìn anh ra ngoài, một lúc lâu sau mới nghiến răng thầm mắng bản thân một câu: “Kiếp trước sao mày lại ngang bướng thế không biết!”
Nếu không phải tại tiệc đính hôn cô thể hiện quá tệ hại, Giang Diệu cũng sẽ không hiểu lầm cô sâu đến vậy.
Kiếp trước, mười mấy ngày sau Giang Diệu sẽ bị phái lên đảo huấn luyện đặc biệt, về sau hai người không còn gặp lại nhau nữa.
Mà lần gặp tiếp theo là vào hai ngày sau, hai người chỉ gặp nhau vội vã chưa đầy một tiếng đồng hồ thì anh lại về đơn vị, lần kế tiếp chính là lần thứ hai hai người chung phòng, mười ngày sau.
Thời gian còn lại cho cô và Giang Diệu chỉ có mười ngày.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Trường Hạ nhìn bầu trời bên ngoài đã sáng, nhanh chóng bật dậy khỏi giường.
Cô đã suy nghĩ cả đêm không ngủ.
Bước tiếp theo phải làm thế nào, lúc này trong đầu cô đã vô cùng rõ ràng.
Bây giờ cô phải về nhà họ Hứa trước để lấy một món đồ, sau đó đến đơn vị tìm Giang Diệu.
Vừa chải tóc thay quần áo xong, ngoài cửa bỗng vang lên một hồi gõ cửa dồn dập.
“Ai đó?” Hứa Trường Hạ cảnh giác nhìn về phía cửa sổ bên cạnh cửa ra vào.
“Cô Hứa, là tôi, bà chủ bảo tôi mang đến cho cô hai phích nước nóng.” Người ngoài cửa lịch sự đáp.
Hứa Trường Hạ nghe ra là giọng của dì Xuyên, nữ quản gia của nhà họ Giang.
Kiếp trước, Hứa Trường Hạ tự mình thức dậy rồi xuống lầu ăn sáng.
Nhà họ Giang có ba bốn người giúp việc, vậy mà sáng sớm đã để dì Xuyên đích thân mang nước nóng lên cho cô, e rằng không chỉ đơn giản là đưa nước.
“Đến đây.” Hứa Trường Hạ cân nhắc vài giây rồi đáp.
“Để tôi thay bộ quần áo đã.”
Hai phút sau, cô đi đến bên cửa, mở khóa phòng.
Vừa kéo cửa ra, cô liền nhìn thấy hai người đang đứng bên ngoài, một người là dì Xuyên, người kia là Tưởng Dĩ Hòa - mẹ của Giang Trì.
Tưởng Dĩ Hòa là mẹ kế của Giang Diệu, năm Giang Diệu năm tuổi, Tưởng Dĩ Hòa gả vào nhà họ Giang rồi sinh ra Giang Trì.
Sắc mặt của Tưởng Dĩ Hòa lúc này có thể nói là khó coi đến cực điểm.
Ngoài hành lang còn có vài người giúp việc khác của nhà họ Giang đang đứng đó.
Hứa Trường Hạ đảo mắt nhìn họ, trong lòng lập tức dấy lên hồi chuông cảnh giác.
Chỉ thấy Tưởng Dĩ Hòa bước rầm rầm đến trước mặt cô, giơ tay định tát cô một cái.
Hứa Trường Hạ đã chuẩn bị trước, giơ cánh tay lên đỡ.
Móng tay của Tưởng Dĩ Hòa cào mạnh qua mu bàn tay cô, mảng da đó lập tức bỏng rát đau đớn.
“Con đ* này! Còn dám dùng tay đỡ!” Tưởng Dĩ Hòa thấy Hứa Trường Hạ né được thì càng nổi trận lôi đình, lại tát thêm một cái nữa.
Lần này Hứa Trường Hạ không để bà ta chạm vào mình, tránh đi, nhíu chặt mày nói: “Dì, dì làm gì vậy?”
“Cô còn mặt mũi hỏi tôi à!” Tưởng Dĩ Hòa chỉ vào cô, tức tối nói: “Đêm qua Giang Diệu không cần cô, cô lại dám chạy đi quyến rũ Giang Trì nhà chúng tôi, còn dùng hung khí uy hiếp nó! Bây giờ nó đang nằm trong bệnh viện kìa, nếu nó có mệnh hệ gì thì cô cứ chờ đấy!”
“Giang Trì nói với dì như vậy sao?” Hứa Trường Hạ nhíu mày hỏi lại.
Tưởng Dĩ Hòa lại chẳng thèm quan tâm cô nói gì, khinh bỉ nói: “Tôi nói thật cho cô biết, Giang Diệu không cần cô, con trai tôi càng không cần loại giày rách thấp hèn như cô! Loại như cô, nếu là ngày xưa thì đã bỏ vào lồng heo dìm chết rồi!”
Hứa Trường Hạ chỉ lẳng lặng nhìn Tưởng Dĩ Hòa.
Kiếp trước Tưởng Dĩ Hòa đã không thích cô, luôn tìm cách làm khó cô.
“Nói xong chưa?” Cô đợi một lát, bình tĩnh hỏi ngược lại Tưởng Dĩ Hòa: “Trông tôi giống kẻ ngốc lắm sao?”
“Cô có ý gì?” Tưởng Dĩ Hòa liếc nhìn cô từ trên xuống dưới.
“Tôi bỏ một người chồng sắp cưới là tiểu đoàn trưởng tiền đồ xán lạn, đi theo một kẻ lêu lổng bất tài đến tốt nghiệp cũng khó khăn của đại viện, dì nghĩ có khả năng đó sao?” Hứa Trường Hạ mỉm cười với bà ta.
“Cô…” Tưởng Dĩ Hòa lập tức thẹn quá hóa giận: “Tôi không muốn nghe cô nói nhảm nữa! Mấy đứa bay vào trong, vứt hết đồ đạc của cô ta ra ngoài cho tôi!”
“Tôi sẽ nói chuyện đêm qua cho chú Giang của cô biết, nhà họ Hứa các người sau này đừng hòng mơ tưởng đến hôn sự này nữa!”
Hứa Trường Hạ nhìn mấy người hùng hổ đi vào, cô không ngăn cản, lùi lại hai bước nhường chỗ cho họ.
Dù sao chuyện đêm qua cô có giải thích thế nào cũng chẳng ai tin cô trong sạch, vậy thì thà cô im lặng còn hơn.
Hơn nữa Tưởng Dĩ Hòa có chuẩn bị mà đến, cô không việc gì phải chịu thiệt ở đây.
Cô nhìn họ lục lọi rương trong phòng mình, lôi hết một số của hồi môn cô mang đến cùng sính lễ nhà họ Giang đưa trước đó ra.
Trong đó có mấy món đồ cổ là di vật của mẹ ruột Giang Diệu để lại cho anh trước khi qua đời, giá trị vô cùng cao.
“Cẩn thận một chút, đừng làm vỡ! Mấy thứ này phải trả lại cho cậu cả đấy!” Dì Xuyên dặn dò mấy người giúp việc đang lục lọi.
Trong lúc nói chuyện, nhìn thấy hộp gỗ sưa đựng con cóc vàng ngậm chuỗi hạt phỉ thúy nặng gần nửa cân, dì Xuyên và Tưởng Dĩ Hòa lập tức lén trao đổi ánh mắt rồi tiến lên cầm lấy.
Đây là món đồ quý giá nhất trong số sính lễ, kiếp trước, Tưởng Dĩ Hòa cũng đã lấy đi món quà này từ tay Hứa Trường Hạ.
Dì Xuyên cầm hộp gỗ sưa đi đến bên cạnh Tưởng Dĩ Hòa, đưa cho bà ta.
Tưởng Dĩ Hòa đang định mở ra kiểm tra thì Hứa Trường Hạ ở bên cạnh nhìn bộ mặt trơ trẽn của họ, không nhịn được cười lạnh: “Trả lại cho anh Giang Diệu?”
“Tôi thấy, có khi là bánh bao thịt ném cho chó thì có.”
Tưởng Dĩ Hòa bị vạch trần, nhìn về phía cô với ánh mắt sắc như dao: “Cô nói ai là chó hả?! Còn có quy củ giáo dục nữa không thế? Loại như mẹ cô cũng chỉ dạy ra được loại không biết tốt xấu như cô thôi!”
Hứa Trường Hạ không cảm xúc liếc nhìn Tưởng Dĩ Hòa:”Mắng tôi thì được, đừng có lôi mẹ tôi vào.”
Ánh mắt này khiến Tưởng Dĩ Hòa vô cớ rùng mình một cái.
Sao chỉ sau một đêm, Hứa Trường Hạ giống như biến thành người khác vậy? Mấy lần gặp mặt trước đây, cô rõ ràng cũng là một kẻ nhu nhược giống hệt mẹ cô, trước mặt bề trên còn chẳng dám mở miệng nói chuyện!
Hứa Trường Hạ quay người, chậm rãi bước lại gần Tưởng Dĩ Hòa.
Tưởng Dĩ Hòa bị cô ép tới mức theo bản năng lùi lại một bước: “Cô định làm gì!”
Kiếp trước, mẹ con Hứa Trường Hạ luôn bị Tưởng Dĩ Hòa đè đầu cưỡi cổ, sau khi mẹ cô qua đời, Tưởng Dĩ Hòa vẫn thích thỉnh thoảng đem mẹ cô ra mỉa mai vài.
Thế nhưng đó là chuyện của kiếp trước, kiếp này, ai cũng đừng hòng bắt nạt hai mẹ con cô!
Hứa Trường Hạ mỉm cười với Tưởng Dĩ Hòa, đưa tay ra trước mặt bà ta: “Đồ của tôi, trả lại cho tôi. Đây là sính lễ anh Giang Diệu đưa cho nhà họ Hứa chúng tôi.”
“Hơn nữa dì cũng không cần vội vàng vơ vào mình làm gì. Ai có lòng riêng muốn chiếm mấy thứ này thì tôi mắng người đó là chó, chẳng nhẽ dì thật sự muốn chiếm di vật của mẹ ruột anh Giang Diệu làm của riêng sao?”
Tưởng Dĩ Hòa lập tức cao giọng nói: “Cô nói bậy bạ gì đó! Tôi là giữ hộ cho Giang Diệu! Tránh để cô không nói không rằng đem đồ đi mất, sau khi hủy hôn thì sính lễ đều phải trả lại cho nhà họ Giang chúng tôi!”
“Chuyện hủy hôn này, anh Giang Diệu đã biết chưa?” Hứa Trường Hạ lại mỉm cười hỏi ngược lại.
“Cô đã làm ra loại chuyện này rồi, nếu để Giang Diệu biết, cô tưởng nó còn cần cô chắc?” Tưởng Dĩ Hòa lại ưỡn thẳng lưng lên, mỉa mai: “Cô có chút liêm sỉ thì tự mình cuốn gói đi, đừng ép tôi làm ầm lên cho cả thiên hạ biết!”
Bà ta nói xong thì bảo dì Xuyên cùng mấy người giúp việc: “Còn đờ người ra đấy làm gì? Quăng cô ta và mấy thứ rác rưởi của cô ta ra ngoài đi! Để cho hàng xóm láng giềng vào mà xem con đ* không biết xấu hổ này!!!”
Dì Xuyên và một người giúp việc to cao khác lập tức tiến lên, mỗi người một bên túm lấy hai cánh tay của Hứa Trường Hạ.
Dưới lầu, phó chỉ huy bên cạnh Giang Diệu nghe thấy tình hình trên lầu không ổn, định lao lên.
“Đợi đã.” Giang Diệu đưa tay cản phó chỉ huy lại, thấp giọng nói.
“Nhưng bà Giang mang theo nhiều người như vậy, anh không sợ cô Hứa chịu thiệt sao?” Phó chỉ huy thấy vẻ mặt Giang Diệu dửng dưng, lo lắng hỏi lại.
“Khoảng cách gần thế này, sợ cái gì.” Giang Diệu bình thản đáp.
Hơn nữa Hứa Trường Hạ là vợ sắp cưới danh chính ngôn thuận của anh, Tưởng Dĩ Hòa không dám quá phận.
Bà ta thử động vào một ngón tay của Hứa Trường Hạ xem.
Hứa Trường Hạ trông không giống kiểu người sẽ bó tay chịu trói.
Vả lại cô không ngốc, chắc hẳn cũng sẽ không cố ý chọc giận Tưởng Dĩ Hòa mà không có chuẩn bị trước, anh muốn đợi thêm một chút xem cô rốt cuộc sẽ giải quyết chuyện này như thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)