“Có phải em đã nói là không muốn gả cho anh ta không?” Trong phòng, Giang Trì tiến lên một bước, hỏi dồn Hứa Trường Hạ.
Hứa Trường Hạ lại lùi về sau một bước, lưng cô đã chạm vào ghế sofa phía sau, lui không thể lui.
“Anh uống nhiều rồi.” Cô không cảm xúc đáp.
Một ngày trước tiệc đính hôn, Hứa Trường Hạ quả thực từng chủ động tìm Giang Trì.
Thế nhưng những lời cô nói là chia tay vạch rõ giới hạn, ý chính là: Sau này cô sẽ trở thành chị dâu của anh ta, hai người hãy giả vờ không quen biết, chưa từng gặp nhau.
Cô và Giang Trì đã quen nhau từ năm ngoái.
Cô cùng bạn học ra hồ bơi bơi, kết quả bơi chưa được bao lâu thì bỗng nhiên bị chuột rút, suýt chút nữa chết đuối, may mà Giang Trì giỏi bơi lội đi ngang qua cứu cô.
Giang Trì có vóc dáng cao lớn đẹp trai, ơn cứu mạng như tình tiết phim điện ảnh, cộng thêm chiếc xe Jeep lớn anh ta đậu bên đường, nhìn một cái là biết con em cán bộ, khiến Hứa Trường Hạ gần như yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên.
“Thế à? Tôi uống nhiều rồi sao?” Giang Trì cười lạnh một tiếng, chỉ tay ra ngoài cửa: “Vậy sao em lại đuổi anh tôi ra ngoài? Chẳng lẽ không phải vì trong lòng em vẫn còn có tôi sao?”
Trong lúc nói chuyện, anh ta lại tiến đến gần Hứa Trường Hạ một bước: “Hạ Hạ, chúng ta vẫn còn cơ hội mà, trước kia là anh đối xử với em chưa đủ tốt, là anh…”
Anh ta vừa nói, vừa giơ tay ra như muốn ôm Hứa Trường Hạ vào lòng.
Ngoài cửa, tay Giang Diệu siết chặt lại theo bản năng.
Anh do dự một chút, đang định xông vào thì bỗng nghe thấy bên trong Giang Trì gầm lên một tiếng: “Hứa Trường Hạ cô điên rồi sao!!!”
Trong phòng, Hứa Trường Hạ bị dồn vào góc tường lúc này dùng hai tay đang nắm chặt một cây kéo dính máu, mũi kéo chĩa thẳng vào cổ Giang Trì: “Anh dám đụng vào tôi một cái nữa xem! Tôi sẽ giết anh!”
Khi nói, đáy mắt cô tràn ngập sự điên cuồng hung tàn và khát máu.
Giang Trì bịt lấy vết thương bị đâm trên đùi, không thể tin nổi mà nhìn Hứa Trường Hạ.
Chỉ suýt chút nữa thôi, nhát kéo này của Hứa Trường Hạ suýt nữa đã khiến anh ta đoạn tử tuyệt tôn!
Lúc này anh ta mới hoàn toàn tỉnh rượu.
Sao có thể? Chẳng phải Hứa Trường Hạ trước nay luôn một lòng một dạ với anh ta sao? Sao chỉ sau một đêm lại như biến thành người khác thế này!
“Bây giờ tôi là chị dâu của anh! Anh tự trọng một chút đi! Còn có lần sau, coi chừng cái chân thứ ba của anh đấy!” Hứa Trường Hạ dữ tợn lườm Giang Trì.
Kiếp trước, mãi đến sau khi gả cho Giang Trì nhiều năm, Hứa Trường Hạ mới hiểu ra, Giang Trì cưới cô chẳng qua là vì tấm thẻ xanh của nước Mỹ, vì để có thể định cư lâu dài ở nước Mỹ.
Cô là một bàn đạp của Giang Trì.
Anh ta đối xử vtốt ới cô không phải vì có tình cảm, mà từ đầu đến cuối chỉ có lợi dụng.
Thậm chí ngay cả ngày A Tô – con trai của hai người mà cô mang thai khi đã lớn tuổi bị bắt cóc chặt đứt tứ chi, Giang Trì vẫn ở bên cạnh người phụ nữ kia, một nhà ba người ấm áp chúc mừng sinh nhật một đứa bé khác!
Vì cứu chữa không kịp thời dẫn đến nhiễm trùng nghiêm trọng, các cơ quan trong cơ thể A Tô lần lượt suy kiệt chức năng. Bác sĩ đã đưa ra thông báo cuối cùng.
Cô đã kiên trì ba năm, cho đến khi bác sĩ nói với cô, một bên phổi của A Tô đã hoại tử, chỉ dựa vào máy thở tối đa cũng chỉ sống được vài tháng, việc sống tiếp chỉ có dày vò và đau đớn vô tận đối với đứa bé.
Vì vậy cô đã chọn giết hết những tên bắt cóc lọt lưới kia trước ngày sinh nhật 10 tuổi của A Tô, sau đó ôm A Tô cùng nhau yên lặng rời khỏi nhân gian.
Vừa mở mắt, cô đã quay trở lại ngày hôm nay!
Lúc A Tô sắp chết, da thịt trên người thậm chí đã thối rữa, khi cô ôm lấy cậu bé, cậu bé vẫn còn kêu đau, tiếng “Mẹ ơi” yếu ớt kia lúc này vẫn không ngừng vang vọng trong đầu cô.
Cô thà chưa từng sinh A Tô ra.
Mà bây giờ, ông trời đã cho cô cơ hội để làm lại từ đầu!
Trừ phi cô điên rồi! Mới tiếp tục dây dưa với Giang Trì!
“Cút ra ngoài!” Cây kéo trên tay cô tiến gần đến cổ Giang Trì thêm vài centimet.
Lưỡi dao sắc bén lạnh ngắt ép Giang Trì không thể không rụt cổ về sau:”Được! Cô đừng kích động! Tôi ra ngoài là được chứ gì!”
Giang Trì đi ra ngoài vài bước, lại không cam lòng quay đầu nhìn Hứa Trường Hạ.
Tuy nhiên, ánh nhìn này khiến sống lưng anh ta bỗng lạnh toát.
Mãi đến khi bóng dáng Giang Trì biến mất nơi hành lang, Hứa Trường Hạ mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô lo lắng anh ta quay trở lại, nhanh chân đi đến trước cửa phòng định khóa cửa, vừa đi đến trước cửa, cô dường như nhìn thấy góc rẽ có một bóng người lướt qua.
Giang Diệu đứng trong góc tối, đợi đến khi Giang Trì rời đi, đang định quay người xuống lầu, phía sau bỗng nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo gọi anh lại: “Giang Diệu!”
Bước chân Giang Diệu khựng lại hai giây, sau đó quay đầu nhìn về phía Hứa Trường Hạ.
Thực ra trong tiệc đính hôn tối nay, anh đã nhận ra sự bất thường giữa Giang Trì và Hứa Trường Hạ.
Ban đầu anh định nhắm một mắt mở một mắt đối với chuyện giữa Giang Trì và cô.
Thế nhưng Hứa Trường Hạ lại giống như vừa rồi chưa từng xảy ra chuyện gì, đi thẳng đến trước mặt anh hỏi: “Sao anh lại quay lại?”
Cô nhìn anh, trong mắt tràn đầy ánh sáng và bất ngờ.
Giang Diệu cụp mắt nhìn chằm chằm cô, ánh mắt phức tạp, muốn đọc ra một chút cảm xúc khác từ trong mắt của cô.
Bởi vì ngay nửa tiếng trước, cô vì Giang Trì mà giữ thân như ngọc, thậm chí không tiếc cắn lưỡi tự sát để uy hiếp anh.
Bây giờ lại ở đâm Giang Trì một nhát ngay trước mắt anh.
Nhát kéo đó, cô đâm một cách dứt khoát và nhanh gọn thế nào, anh đã nhìn thấy cả.
Anh thậm chí nghi ngờ vừa rồi có phải cô đã phát hiện anh đứng ngoài cửa nên cố tình diễn kịch cho anh xem hay không.
Cô rốt cuộc muốn làm gì? Muốn cái gì?
“Anh quay lại để bôi thuốc cho em, phải không?” Hứa Trường Hạ cúi đầu, nhìn thấy thuốc cầm máu trên tay Giang Diệu, hơi ngạc nhiên hỏi.
Xem ra Giang Diệu không hề máu lạnh như lời đồn.
Vẻ mặt Giang Diệu hơi mất tự nhiên, cứng nhắc đáp:”Tự mình bôi chút thuốc cầm máu trước đi, lát nữa tài xế sẽ đưa em đến bệnh viện.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
“Ơ! Anh đợi đã…” Hứa Trường Hạ theo bản năng gọi anh lại.
Cô vừa định đi tìm anh, anh đã tự mình đến rồi!
“Sao vậy?” Bước chân Giang Diệu dừng lại, quay đầu nhìn Hứa Trường Hạ.
Hứa Trường Hạ nhất thời cuống quýt, cổ áo chưa cài chặt lại mở rộng ra, Giang Diệu quay đầu, vừa vặn thuận theo cổ áo, nhìn thấy bên trong của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)