Ăn trưa xong xuôi, mặt bàn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Cố Dục đứng dậy, xếp gọn mấy hộp cơm rỗng sang một bên. Tiện tay, anh lại rút từ trong túi ra vài tờ tiền, đặt lên mặt bàn.
Xấp tiền giấy đè lên góc bàn, không phát ra chút tiếng động nào.
Ánh mắt Ngôn Chiêu vô tình lướt qua, giây tiếp theo, cả người cô liền sững sờ.
Lại là năm mươi đồng.
Cô gần như theo bản năng ngẩng phắt đầu lên nhìn anh, hai mắt mở to.
Ngôn Chiêu thật sự bị chấn động.
Cố Dục cũng quá giỏi kiếm tiền rồi, vừa mới tiêu hết hơn một trăm đồng kia, bây giờ lại có thêm năm mươi đồng nữa.
Mấy ngày nay cô đã tự kiểm điểm lại bản thân.
Đồ ăn, đồ dùng, rồi cả những thứ sắm sửa thêm, có thứ nào là không tốn tiền đâu.
Cứ tiếp tục thế này, chính cô cũng cảm thấy áy náy trong lòng.
Gần như không chút do dự, Ngôn Chiêu vươn tay cầm lấy tờ năm mươi đồng kia, nhét thẳng lại vào tay Cố Dục, giọng nói vừa nhanh vừa gấp gáp: “Không cần đưa em nhiều thế đâu, có tiền thì anh cứ giữ lấy mà tiết kiệm là được.”
Cố Dục cúi đầu nhìn tờ tiền bị cô nhét trả lại, ngước mắt lên: “Em chê anh đưa ít sao?”
Ngôn Chiêu không ngờ anh lại hiểu theo hướng đó, vội vàng lắc đầu: “Không phải, không phải, sao em có thể chê được chứ, em... á...”
Vì nói quá gấp, đầu lưỡi cô chợt nhói đau, giọng nói đột ngột nghẹn lại, hàng lông mày lập tức nhíu chặt, sắc mặt cũng hơi tái đi.
Cố Dục gần như phản ứng lại ngay lập tức.
Anh vươn tay đỡ lấy gáy cô, động tác còn nhanh hơn cả ý thức, bàn tay kia nâng lên, các khớp ngón tay giữ chặt lấy cằm cô.
“Há miệng ra.” Anh nói.
Giọng điệu trầm thấp và căng thẳng.
Ngôn Chiêu bị anh nâng cằm, chỉ đành theo bản năng hé miệng ra.
Cố Dục cúi người nhìn thoáng qua, ánh mắt rơi xuống đầu lưỡi đang hơi ửng đỏ của cô, chút màu sắc ấy lọt vào mắt anh lại trở nên chói lọi lạ thường.
Sắc mặt anh lập tức trầm xuống.
Ngôn Chiêu định thần lại vài giây, cơn đau nhói kia đã qua đi, chỉ còn đọng lại chút cảm giác tê rần.
Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang ở gần trong gang tấc, bị anh giữ lấy đầu thế này, khoảng cách giữa hai người gần đến mức khiến cô không có chỗ nào để trốn tránh.
Trong cơ thể như có thứ gì đó chợt trào dâng, nhịp tim cũng theo đó mà loạn nhịp.
Ánh mắt Cố Dục vẫn dừng lại trên gương mặt cô, xác nhận cô không còn nhíu mày nữa, anh mới thấp giọng hỏi một câu: “Còn đau không?”
Ngôn Chiêu khẽ lắc đầu.
Cố Dục lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực hơi phập phồng.
Anh khẽ thở hắt ra một hơi, hơi thở ấm áp phả thẳng vào gò má cô, vương vấn trong chốc lát rồi nhanh chóng tan đi.
Giây tiếp theo, anh buông tay ra.
Cố Dục xoay người lại, quay lưng về phía cô đứng lặng một lúc.
Dưới ống tay áo, bàn tay anh từ từ siết chặt lại, các khớp ngón tay cuộn thành nắm đấm, gồng lực kiềm chế hết mức.
Một lát sau, anh mới lên tiếng, giọng nói đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, giống như đang cố gắng đè nén từng chút cảm xúc xuống.
“Câu nói vừa rồi của anh chỉ là vô ý thôi, anh cũng biết em không có ý đó.” Anh khựng lại một chút, không quay đầu lại: “Tiền này em cứ cầm lấy đi, anh đến trường đây.”
Sau khi Cố Dục rời đi, Ngôn Chiêu vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Cô chợt cảm thấy hình như mình lại làm hỏng chuyện rồi.
Rõ ràng người ta chỉ muốn đưa tiền cho cô, cô lại cứ đẩy tới đẩy lui, còn tự cắn vào lưỡi mình, đúng là chỉ giỏi rước thêm phiền phức.
Chắc chắn anh đã mất kiên nhẫn với cô rồi.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, lồng ngực Ngôn Chiêu liền cảm thấy hơi bức bối.
Cô cúi gằm mặt, đầu ngón tay vô thức vò vò vạt áo, hốc mắt từ từ ửng đỏ, nhưng lại bị cô cố kìm nén lại, không dám để nước mắt thật sự rơi xuống.
Ở một diễn biến khác, Cố Dục sau khi rời khỏi khu sân chung lại không hề đi đến trường.
Anh rẽ qua một khúc cua, đi thẳng vào tiệm thuốc ở góc phố.
Nữ nhân viên bán hàng vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy người bước vào liền bị khuôn mặt đẹp trai kia làm cho ngẩn ngơ mất một lúc.
Dáng người cao ráo, đường nét lạnh lùng, khí chất sạch sẽ thanh tao, lúc đứng trước quầy hàng trông vô cùng nổi bật.
Hơn nữa, người thanh niên tuấn tú này sắc mặt lại vô cùng sốt ruột, mang theo dáng vẻ như trời sắp sập đến nơi, khiến người ta bất giác tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng lắm.
Trong đầu nữ nhân viên đã lóe lên vô số tình huống nghiêm trọng, nhưng nghe anh nói nửa ngày, cô còn tưởng là đứt luôn cả lưỡi rồi cơ, ai ngờ cuối cùng chỉ là cắn trúng lưỡi thôi sao?
Nữ nhân viên nghe xong, trầm mặc mất hai giây.
Sau đó, cô lặng lẽ lấy từ trong tủ ra một hộp viên ngậm nhuận họng, đặt lên mặt quầy.
“Dùng cái này là được rồi.” Giọng điệu cô khôi phục lại vẻ bình thường: “Chỉ cần ngậm là khỏi.”
Cố Dục liếc nhìn một cái, lại ngẩng đầu lên: “Lấy thêm hai hộp nữa.”
……
Bên trong nhà kho bỏ hoang của Kinh Đại.
Một tia sáng lọt qua khe cửa hắt chéo vào bóng tối, vừa vặn chiếu rọi lên sườn mặt Cố Dục.
Nơi ranh giới giữa sáng và tối, ánh mắt hắn hiện lên thâm trầm đến đáng sợ, tĩnh lặng đến rợn người.
Lúc này, Cố Dục đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ nát, tư thái vô cùng nhàn nhã.
Ống tay áo hắn xắn lên tận khuỷu tay, lộ ra đường cong cơ bắp mượt mà, những đường gân xanh ẩn hiện dưới lớp da.
Đôi bàn tay thon dài mà Ngôn Chiêu luôn cảm thấy rất đẹp mắt ấy, giờ phút này lại đang nhuốm đầy vết máu đỏ sẫm. Chất lỏng sền sệt men theo các khớp ngón tay chậm rãi nhỏ giọt xuống.
Cố Dục rũ mắt, dùng một mảnh vải rách xé từ trên người gã đàn ông kia, chậm rãi lau chùi từng ngón tay.
Tiếng vải vóc cọ xát vào da thịt vang lên cực kỳ rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch như tờ.
Dưới chân Cố Dục lúc này đang giẫm lên người một gã đàn ông.
Kẻ đó cuộn tròn trên mặt đất, mỗi một nhịp thở dốc đều nặng nề như tiếng bễ lò rèn rách nát, trong cổ họng phát ra những tiếng khò khè ứ đọng.
Theo từng nhịp thở, bọt máu đỏ sẫm không ngừng trào ra từ khóe miệng gã, loang lổ thành một vũng dơ bẩn trên mặt đất.
“Tao đã nói rồi, đừng có làm phiền tao.” Hắn lạnh giọng.
Gã đàn ông dưới chân bỗng co giật mạnh, muốn giãy giụa, nhưng lồng ngực vẫn bị bàn chân kia giẫm chặt không buông.
Đế giày chậm rãi tăng thêm lực ép, có thể nghe rõ tiếng xương sườn phát ra những tiếng răng rắc nhỏ vì không chịu nổi sức nặng.
“Nhưng tại sao mày cứ thích làm phiền tao thế nhỉ?” Hắn nói: “Chọn một cái đi.”
Gã đàn ông run rẩy kịch liệt, lắp bắp cầu xin tha thứ: “Cố... Anh Cố... Tôi sai rồi... Xin anh tha cho tôi...”
Khóe môi Cố Dục nhếch lên một độ cong cực nhạt, nụ cười này chẳng mang theo chút hơi ấm nào.
“Xem ra mày không muốn chọn.” Giọng hắn nhẹ bẫng như tiếng thì thầm: “Vậy để tao giúp mày.”
Ánh dao lóe lên.
Không có tiếng kêu la thảm thiết nào.
Bởi vì một tay Cố Dục đã bóp chặt lấy cổ họng gã, bóp chết mọi âm thanh ngay từ trong cuống họng.
Ngay sau đó là tiếng cắt đứt trầm đục, hòa cùng tiếng thở dốc thô nặng, dồn dập.
Máu tươi phun trào, vài giọt bắn lên sườn mặt Cố Dục.
Hắn không hề né tránh, mặc cho vệt máu đỏ tươi ấy trượt dọc theo xương gò má, vạch ra một đường chói mắt trên làn da tái nhợt.
Vừa buông tay ra, gã đàn ông liền ngã gục xuống đất, ngón cái bàn tay trái đã không còn, vết cắt vẫn đang ứa máu ròng ròng.
Cố Dục đứng dậy, ném thẳng con dao xuống đất.
Lúc hắn bước ra khỏi nhà kho, Lưu Mạn Thanh đang đứng ngay trước cửa.
Cánh cửa còn chưa kịp khép lại hoàn toàn, mùi máu tanh nồng nặc bên trong đã xộc thẳng ra ngoài.
Tiếng la hét gần như mất kiểm soát bật ra khỏi miệng cô ta.
Sau đó, hai chân Lưu Mạn Thanh mềm nhũn, ngã bệt xuống đất. Hai tay cô ta chống xuống nền nhà, các đầu ngón tay run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch đến dọa người.
Cố Dục dừng bước, cúi đầu liếc nhìn cô ta một cái.
Ánh mắt ấy vô cùng lạnh lẽo, không hề có sự kinh ngạc, cũng chẳng có chút hoảng loạn nào khi bị bắt quả tang.
Một lát sau, Cố Dục bỗng mỉm cười, giọng điệu ôn hòa: “Có người tự rạch tay bị thương trong nhà kho, tình hình có vẻ không ổn lắm, tôi đang định đi tìm thầy giáo đây.”
Sắc mặt Lưu Mạn Thanh trắng bệch, đôi môi run rẩy, gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn.
Rõ ràng cô ta đã nhìn thấy.
Rõ ràng tận mắt nhìn thấy chính hắn là người ra tay.
Nhưng Lưu Mạn Thanh lại chẳng thể thốt nên lời nào.
Cố Dục không thèm nhìn cô ta thêm nữa, xoay người rời đi.
Hắn thật sự đi gọi thầy giáo.
Không lâu sau, khu vực nhà kho liền trở nên hỗn loạn, có người báo cho phòng y tế, lại có người gọi xe cứu thương.
Gã đàn ông kia nhanh chóng được cáng đi đưa đến bệnh viện, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Còn Cố Dục lúc này đã quay trở lại phòng thí nghiệm.
Dưới ánh đèn sợi đốt sáng rực, bàn thí nghiệm vẫn sạch sẽ, ngăn nắp. Anh cởi áo khoác, đeo lại găng tay, cúi đầu tiếp tục đề tài nghiên cứu còn dang dở.
Vẻ mặt chăm chú, động tác vô cùng thuần thục.
……
Bên phía Ngôn Chiêu lại bận rộn không mấy suôn sẻ.
Khoảng sân vốn đã nhỏ hẹp, lại chẳng có bếp lò đàng hoàng, thớt thái đồ đành phải kê tạm bợ ở một góc.
Mấy gói gia vị lớn được bóc ra, rồi lại phải mang đi rửa sạch từng phần một, vừa tốn nước vừa tốn sức, chỉ cần lơ là một chút là làm bẩn hết cả mặt đất.
Cô vừa rửa vừa dọn dẹp, trên tay bám đầy mùi dầu mỡ và gia vị, rửa thế nào cũng không bay hết mùi.
Đợi đến khi cô xử lý xong xuôi mọi thứ, sắc trời cũng đã tối mịt.
Lửa không đủ lớn, điều kiện lại thô sơ, cuối cùng cô cũng chỉ miễn cưỡng làm ra được một âu nước sốt trộn.
Hương vị không đến nỗi tệ, nhưng khác xa so với dự tính ban đầu của cô.
Dù vậy, cô vẫn múc ra một ít, mang sang biếu hai nhà hàng xóm bên cạnh.
Đợi đến khi bận rộn xong xuôi, Ngôn Chiêu mới muộn màng cảm thấy khó chịu.
Trên người cô toàn là mùi khói bếp hòa lẫn với mùi gia vị, từ tóc tai, quần áo cho đến ngón tay đều bám đầy mùi.
Cô cúi đầu ngửi thử, hàng lông mày lập tức nhíu chặt.
Cô muốn đi tắm.
Nhưng cứ nghĩ đến chuyện đun nước nóng trong sân, cô lại thấy hơi sầu não.
Nước nóng ở đây lại được đun bằng điện, một thùng nước to đun rất lâu mới sôi thì chớ, nhìn thôi đã thấy tốn tiền rồi.
Cô đứng ngẩn ra một lúc, nhẩm tính nhanh trong đầu, vẫn cảm thấy hơi xót tiền.
Trong đầu cô tự nhiên nảy ra một ý nghĩ khác: Nhà tắm công cộng.
Nhưng đến đó cũng phải tốn tiền.
Ngôn Chiêu thở dài một hơi.
Cô vốn là người ưa sạch sẽ, nên cái mùi trên người lúc này thật sự khiến cô không chịu nổi, cả người cứ nhớp nháp, ngồi thế nào cũng thấy không thoải mái.
Ngay lúc hàng lông mày Ngôn Chiêu càng nhíu chặt hơn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói.
“Chiêu Chiêu, em sao thế?”
Ngôn Chiêu giật mình, ngẩng đầu lên mới phát hiện Cố Dục đã đứng cạnh mình từ lúc nào.
Cô theo bản năng ngửa mặt lên nhìn anh, buột miệng hỏi: “Không phải anh bảo sẽ bận đến rất muộn sao?”
Lời vừa dứt, cô mới nhận ra anh đang đứng quá gần mình.
Mùi khói bếp trên người như bị phóng đại lên vô hạn, trong lòng cô căng thẳng, vội vàng lùi lại một bước.
Chính vì bước lùi này, khóe mắt cô chợt liếc thấy thứ gì đó, động tác liền khựng lại.
Ở vạt áo bên phải của Cố Dục, có một mảng màu sắc trông rất lạ.
Ngôn Chiêu cúi đầu nhìn kỹ, giọng nói chợt căng thẳng: “Anh... Có phải anh bị thương ở đâu không? Sao trên người anh lại có máu?”
Cố Dục nương theo ánh mắt cô cúi xuống nhìn, quả thực thấy trên vạt áo có dính một vệt đỏ sẫm.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh chùng xuống, sự lạnh lẽo gần như trào dâng theo bản năng.
Nhưng rất nhanh, anh ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Ngôn Chiêu, thần sắc đã khôi phục lại vẻ ôn hòa.
“Chắc là lúc đến nhà ăn không cẩn thận bị dính vào đấy.” Anh nói rất tự nhiên: “Hôm nay nhà ăn có món thịt gà.”
Ngôn Chiêu lập tức thở phào nhẹ nhõm: “May mà không phải bị thương.”
……
Ngôn Chiêu cúi đầu ăn phần cơm tối anh mang về. Cố Dục vừa nói hôm nay nhà ăn có món thịt gà.
Nhưng khi mở hộp cơm ra, bên trong lại là những miếng thịt bò được thái vuông vức, nước sốt sền sệt, mùi thơm tỏa ra khiến lòng người cảm thấy ấm áp.
Cô cũng không hỏi thêm gì.
Cố Dục ngồi bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô ăn từng miếng một, vẻ mặt vô cùng yên tĩnh.
Một lát sau, anh bỗng lên tiếng: “Ăn xong chúng ta đến nhà tắm công cộng tắm nhé.”
Động tác của Ngôn Chiêu khựng lại, lập tức ngẩng đầu nhìn anh, hai mắt mở to.
Cố Dục đã vươn tay tới, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ bên khóe miệng cô, lấy đi hạt cơm dính trên đó.
Động tác rất nhanh, cũng vô cùng tự nhiên.
Ngay sau đó, anh lại đưa hạt cơm kia vào miệng mình, tùy ý nhai nuốt.
Ngôn Chiêu nhìn thấy hành động này của anh, hai má lập tức nóng bừng, hơi nóng gần như lan tới tận mang tai chỉ trong nháy mắt.
Cô cúi gằm mặt, đôi đũa trong tay cũng chẳng biết nên để vào đâu, đành phải giả vờ cắm cúi ăn cơm.
……
Ngôn Chiêu cứ có cảm giác, tối nay Cố Dục hơi khác thường.
Trông anh vẫn chẳng khác gì ngày thường, từ cách nói chuyện đến hành động đều rất bình thường, thậm chí còn im lặng hơn mọi khi.
Nhưng chính vì thế, lại càng khiến người ta dễ dàng nhận ra chút cảm xúc đang bị đè nén trong anh.
Rõ ràng anh đã nói hôm nay sẽ bận đến rất muộn.
Vậy mà lại về rất sớm.
Chẳng lẽ ở trường đã xảy ra chuyện gì sao?
Lúc Ngôn Chiêu tắm xong bước ra, Cố Dục đã đứng đợi sẵn bên ngoài.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn vàng vọt của nhà tắm hắt lên người anh, phác họa nên một sườn mặt lặng lẽ đến mức kỳ lạ.
Giờ phút này, Ngôn Chiêu bỗng nhìn rõ hơn.
Sắc mặt anh rất nhợt nhạt.
Không phải kiểu nhợt nhạt do thiếu ngủ, mà giống như bị thứ gì đó rút cạn máu, toát lên vẻ trắng bệch lạnh lẽo.
Đôi mắt ấy cũng thâm trầm đến đáng sợ, ánh mắt rơi trên người cô như bị ngăn cách bởi một tầng sương mù, sâu thẳm không thấy đáy.
Ngôn Chiêu nhịn không được nhìn anh thêm vài lần.
Cố Dục nhận ra ánh mắt của cô liền quay đầu nhìn sang.
Anh không lên tiếng ngay, mà cúi đầu, hơi ghé sát lại gần, hạ giọng hỏi: “Chiêu Chiêu, sao thế?”
Lần này, Ngôn Chiêu không hề né tránh.
Cô nhìn khuôn mặt đang ở gần trong gang tấc của anh, bỗng vươn tay ra, áp lòng bàn tay lên trán anh.
Nhiệt độ truyền qua lớp da thịt, cô bất giác nhíu mày, giọng nói rất khẽ: “Có phải anh thấy khó chịu ở đâu không?”
Cố Dục rõ ràng sững người lại.
Anh không ngờ cô lại đột nhiên chủ động đến gần mình như vậy.
Trong khoảnh khắc ấy, vẻ trắng bệch lạnh lẽo trên mặt anh như bị thứ gì đó phá vỡ.
Chút huyết sắc từ từ ửng lên, lan từ gò má đến tận mang tai, cực kỳ nhạt nhòa, nhưng lại hiện hữu vô cùng chân thực.
“Không có.” Anh nói hơi chậm: “Chỉ là hơi mệt chút thôi.”
Anh không gạt tay cô ra, chỉ đứng yên ở đó, mặc cho cô áp tay lên trán mình.
Đôi mắt vốn thâm trầm đến đáng sợ kia, cũng trong khoảnh khắc này dịu lại, giống như bị sự chủ động xích lại gần không tiếng động này của cô, mạnh mẽ kéo về lại nhân gian.
Ngôn Chiêu nhìn khuôn mặt đẹp trai đang ở gần trong gang tấc, hình như cũng không nhợt nhạt lắm, tảng đá đè nặng trong lòng cô lập tức được buông xuống.
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra mình vừa làm gì, đầu ngón tay cứng đờ, vội vàng rụt tay lại. Giọng cô hơi gấp gáp, nhưng lại cố tình tỏ ra tự nhiên: “Hơi lạnh rồi, chúng ta mau về thôi.”
Bên ngoài nhà tắm vẫn còn vài người đang ngồi hóng mát, tiếng nói chuyện vang lên đứt quãng.
Ngôn Chiêu vừa dứt lời, mấy ánh mắt kia liền không hẹn mà cùng quét tới.
Cố Dục đứng bên cạnh, nhìn thấy phản ứng này của cô, cảm xúc nơi đáy mắt khẽ dao động.
Khóe môi anh chậm rãi nhếch lên một độ cong rất nhạt.
Nhưng vừa đi được một đoạn ngắn, bước chân Cố Dục bỗng khựng lại.
Cơn đau nhói trong đầu đột ngột tăng lên không báo trước, giống như có thứ gì đó trong não chợt căng cứng, rồi lại hung hăng gõ mạnh một nhát, khiến tầm nhìn của Cố Dục cũng chao đảo trong chốc lát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)