Tô Hiểu vừa lùi lại vừa đổi cuốc chim lấy chiếc búa thuận tay hơn.
"A ——"
Đúng lúc này, từ phía xa vang lên một tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm. Cùng lúc đó, lũ chó zombie lao tới vồ lấy Tô Hiểu. Cô định né tránh nhưng cơ thể bỗng trở nên nặng nề, bị một con chó zombie quật ngã xuống đất. Sức mạnh của con chó này còn lớn hơn con chuột lúc nãy. Hai con chó zombie khác cũng lao tới cắn vào hai chân cô.
Dù là Tô Hiểu cũng không nhịn được mà hét lên vì đau đớn. Cô bộc phát sức mạnh phi thường, nắm chặt búa bật dậy, vung một nhát chém ngang cả ba con chó đang bám trên người mình.
"Phập" một tiếng, máu tươi bắn tung tóe lên mặt cô.
[Cấp độ nhiễm trùng 5%]
Lần này, Tô Hiểu nắm chặt búa, chủ động xuất kích.
Cô giống như nổi điên, dùng tốc độ nhanh nhất của mình liên tiếp chém mạnh mấy búa vào con bị thương nặng nhất. Cô trực tiếp chém con chó này thành từng mảnh vụn cho đến khi nó biến mất và hóa thành một bảo rương màu đen. Sau đó, cô mới quay người đối phó với hai con còn lại đang lao vào cắn xé mình.
[ Mức độ lây nhiễm: 6% ]
[ Mức độ lây nhiễm: 7% ]
...
Hình như mỗi lần bị tấn công, mức độ lây nhiễm lại tăng lên, nhưng Tô Hiểu đã không còn tâm trí để quan tâm đến chuyện khác.
Hôm nay không phải bọn chúng chết thì là cô ngỏm!
Cô trở mình đè xuống, mặc kệ một con khác đang bám trên người, hung hăng vung búa đập mạnh.
Sau một hồi triền đấu kịch liệt, mức độ lây nhiễm đã tăng lên tới 18%, Tô Hiểu mới giải quyết xong con chó zombie cuối cùng.
Sự cảnh giác khiến cô lập tức xách đèn pin quay người lại, con ngươi co rụt ——
Bốn "người" quần áo rách rưới, sắc mặt trắng bệch, con ngươi hiện lên màu xám đục ngầu xuất hiện ngay sau lưng cô.
"Đậu xanh!"
Tô Hiểu mắng một câu "lời hay ý đẹp" rồi nhanh chóng lùi lại, nén đau chạy thục mạng về phía lối vào hầm ngầm.
Tốc độ của bốn "người" này còn nhanh hơn cả chó.
Cũng may Tô Hiểu ở gần lối vào hầm ngầm hơn, cô đã kịp trốn vào nhà an toàn ngay trước khi bọn chúng đuổi kịp.
Trong hầm ngầm, chiếc đèn bàn nhỏ chạy pin mà Tô Hiểu luôn mang theo tỏa ra ánh sáng u ám.
Tô Hiểu đầy người là máu, không cần nhìn cũng biết bản thân đang chật vật đến nhường nào.
Cô cởi quần áo ra kiểm tra, trên cánh tay và đùi đều có vết thương. Tuy không sâu nhưng máu vẫn đang chảy, cộng thêm việc vừa lăn lộn dưới đất nên trông rất bẩn thỉu.
Cô vặn một bình nước lọc, đơn giản rửa sạch vết thương cho mình.
Suy nghĩ một chút, cô hỏi Tiểu Mạt: "Tiểu Mạt, trong số tài nguyên tự nhiên ta lấy được, có vật tư y tế không?"
Cô nhớ là có, tuy không nhiều nhưng cũng đã tiện tay lấy một ít.
Tiểu Mạt đáp: "Xin chờ một chút, đang chỉnh lý cho ngài."
Đống tài nguyên tự nhiên được xếp gọn gàng bắt đầu biến đổi. Dưới sự điều phối của Tiểu Mạt, một hộp băng cá nhân, một hộp tăm bông tẩm Iodophor và một hộp cồn y tế khử trùng được đẩy đến trước mặt Tô Hiểu. Các vật tư dược dụng này vẫn chưa bị mất hiệu lực.
Tiểu Mạt hỏi: "Xin hỏi ngài cần những vật tư này phải không?"
"Đúng vậy, cảm ơn." Tô Hiểu theo thói quen đáp lời.
Tiểu Mạt: "Không khách khí, có thể cung cấp trợ giúp cho ngài là vinh hạnh của tôi. Nhưng Tiểu Mạt vẫn phải nhắc nhở ngài, tài nguyên tự nhiên không thể thanh trừ các hiệu ứng đặc biệt trong trò chơi tận thế."
Tô Hiểu sửng sốt một chút, nhớ tới mức độ lây nhiễm kia, chắc hẳn Tiểu Mạt muốn nói là không thể dùng những thứ này để xóa bỏ nó.
"Không sao. Đúng rồi Tiểu Mạt, giúp ta tìm trong đống đồ dệt may xem có quần áo nào dùng được không?"
Tô Hiểu chợt nhớ ra.
Lúc ở trong kho hàng dưới đất, cô thấy có mấy chiếc áo thun in logo của siêu thị, nghĩ đến việc mình không có đồ thay giặt nên đã tiện tay vơ lấy một xấp.
Tiểu Mạt: "Rõ."
Rất nhanh, Tiểu Mạt đã tìm thấy xấp áo thun đó, tổng cộng có mười chiếc.
Nhưng lúc đó cô không chú ý, toàn là size XL rộng thùng thình. Tô Hiểu mặc vào thấy rất vướng víu, đành phải túm vạt áo sau lưng lại rồi thắt một cái nút.
Vết thương trên người vẫn còn đau âm ỉ.
Tô Hiểu cũng chẳng còn chút sức lực nào, cô không muốn ăn đồ khô mà muốn ăn cái gì đó nóng hổi.
Cô bảo Tiểu Mạt tìm cho mình một chiếc bếp cồn dùng một lần. Cồn khô được đựng trong hộp nhôm nhỏ, chỉ cần thay hộp là có thể đốt tiếp. Cô lại tìm thêm một chiếc nồi gốm nhỏ, đổ nước vào để nấu mì.
Những thứ này đều không có thời hạn sử dụng, đặc biệt là bếp cồn tiêu hao, cô đã lấy rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
