Cô không vì thế mà đau lòng, tính cách không thích làm phiền người khác khiến cô sau khi trưởng thành đã âm thầm làm thêm, nỗ lực học tập để trả hết ơn nghĩa cho nhà họ Giang. Nhìn bề ngoài cô có vẻ đã hòa nhập vào cuộc sống bình thường, nhưng nội tâm cô vẫn luôn giữ khoảng cách với những người không liên quan. Vì vậy, Tô Hiểu nhanh chóng chấp nhận thực tế tàn khốc này.
Cô tiếp tục quan sát hành động của gã đeo kính. Sau khi có được vũ khí, gã lập tức nhìn quanh và nhanh chóng phát hiện ra cây liễu khác thường kia. Nhân lúc có gió nhẹ, Tô Hiểu lặng lẽ điều khiển thuyền lại gần bờ, muốn xem gã đeo kính sẽ mở ra thứ gì.
Chẳng ngờ gã đeo kính vừa dùng vũ khí đập vào cây liễu, cái cây liền biến thành một con quái vật màu đen cao bằng hai người, giống như một cự thú hoàng hôn đang nhìn xuống gã. Tô Hiểu sững sờ. Rõ ràng không phải rương báu? Đối phương vừa mở ra cái quái gì thế này!
Chết tiệt! Gã đeo kính giật mình, theo bản năng dùng chiếc chuỳ trong tay đập về phía con quái vật đen ngòm kia. Nhưng con quái vật không hề hấn gì, ngược lại như bị kích động mà điên cuồng tấn công gã. Những lưỡi đao bằng bóng đen dễ dàng đâm xuyên qua da thịt gã, máu chảy lênh láng.
Lúc này Tô Hiểu mới chú ý thấy trên đầu con quái vật có một dòng thông tin:
[Quái vật tận thế (Cấp 1)]
Vì con quái vật quá cao, đứng gần sẽ dễ bị khuất tầm mắt, chỉ khi đứng xa mới nhìn thấy được. Gã đeo kính đau đớn, nỗi sợ hãi tăng lên gấp bội. Khi nhận ra mình không thể giết nổi con quái vật và định bỏ chạy, những xúc tu đen như cành liễu vươn dài ra tóm chặt lấy gã, nuốt chửng gã vào bụng. Cấp độ trên đầu con quái vật từ cấp 1 nhảy lên cấp 2.
Gã đeo kính biến mất, chiếc chuỳ gã vừa nhặt được cũng rơi xuống đất. Ba giây sau, chiếc chuỳ biến mất, rương đỏ lại xuất hiện bên bờ sông. Lúc này Tô Hiểu nhìn nó không còn thấy đó là một kho báu nữa, mà là một cái bẫy chết người.
Cô bắt đầu sắp xếp lại những thông tin mình thấy được. Con quái vật tận thế đột ngột xuất hiện này thăng cấp bằng cách ăn thịt người sống sót, và cấp độ này rất có thể liên quan đến cấp độ của vũ khí. Quan trọng nhất là, nó được mở ra từ những lời nhắc nhở đặc biệt. Nói cách khác, những lời nhắc đặc biệt không hề an toàn, quái vật đang ẩn mình trong đó.
Nhưng trò chơi rõ ràng đã thông báo 4 tiếng này là thời gian tuyệt đối an toàn mà? Không đúng. Thời gian an toàn không có thảm họa không có nghĩa là không có quái vật. Hơn nữa con quái vật này ẩn nấp trong thực vật, chỉ cần người sống sót không tùy tiện tấn công những công trình có biểu hiện đặc biệt thì sẽ không sao.
Tô Hiểu nhìn kỹ lại dòng chữ nhắc nhở trên cây liễu. Liệu quy luật mở ra quái vật hay rương báu có nằm trong những dòng chữ này không? Tất nhiên, hiện tại Tô Hiểu không có cách nào để kiểm chứng quy luật đó. Vì con quái vật kia đã lên cấp 2, trông không giống thứ mà chiếc búa cấp 1 của cô có thể giải quyết được. Có lẽ, chỉ khi nâng cấp vũ khí cô mới có thể thử sức...
Ngẫm lại cũng không có gì lạ. Lam Tinh có 10 tỷ dân mà chỉ có 30 triệu nhà an toàn, tính ra xác suất mỗi người có một cái chỉ là 0,3%. Nếu không tính đến việc phân bổ nhà an toàn theo mật độ dân số, thành phố này có khoảng 18 triệu dân, theo tỷ lệ đó có thể có khoảng 54.000 nhà an toàn. Nếu có người sở hữu hai cái hoặc nhiều hơn, thì tỷ lệ người có nhà an toàn sẽ còn thấp hơn nữa. Thêm vào đó, mỗi loại nhà an toàn lại có cách di chuyển khác nhau và bị hạn chế rất nhiều. Những người không có nhà an toàn thì đang bận tự cứu mình hoặc tranh giành nhu yếu phẩm, lấy đâu ra thời gian mà đi tìm rương báu, nên số người tìm đến được đây không nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

