"Ừ đúng rồi Tiêu Chương, bình thường vận may của anh không tệ, lần này chắc rút được trang bị xịn lắm nhỉ?" Lý Tu Văn hỏi.
Tiêu Chương vỗ vai anh ta, đắc ý nhướng mày: "Tất nhiên rồi!"
"Cho tôi xem với! Tôi thấy mấy sát thủ cầm súng, cầm pháo mà thèm chết đi được."
Tiêu Chương không nói hai lời, liền tải xuống trang bị nhập cảnh của mình và đặt trên bàn.
Lý Tu Văn ngưỡng mộ không thôi, cúi xuống xem kỹ: "Khẩu súng trường này nhìn lợi hại ghê nhỉ, đúng là Tiêu Chương không hổ danh."
Tiêu Chương đang định khoe khoang đôi câu thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ mà không gấp gáp, anh bước tới mở cửa, cúi đầu.
Trần Di Tĩnh nhìn vào trong phòng, không bước vào: "Đi xuống tầng mua bữa tối thôi."
Tiêu Chương không suy nghĩ nhiều mà theo cô đi, trước khi ra ngoài còn dặn Lý Tu Văn đợi hai người quay lại.
Cửa phòng đóng lại cái rầm, Lý Tu Văn vẫn ngồi xổm trước khẩu súng trường, lặng lẽ đẩy gọng kính.
Trên mu bàn tay đang áp lên thân súng có không ít vết trầy xước.
Lý Tu Văn nuốt khan, nắm chặt khẩu súng trường bên cạnh, tim đập thình thịch, như muốn nổ tung.
[Báo cáo: Không gian còn lại không thể tải vũ khí này, tải lên thất bại.]
Lý Tu Văn nhíu mày, ánh mắt nhảy qua lại giữa hai khẩu súng còn lại, nhanh chóng cầm lấy khẩu súng lục, giấu vào ống tay áo rộng.
Anh ta đứng dậy, bước nhanh ra cửa.
Suýt nữa đụng phải nữ sinh đứng trước cửa.
"À, chị."
Lý Tu Văn đẩy gọng kính: “Sao chị lại ở đây, Tiêu Chương đâu?"
Trần Di Tĩnh cũng học theo hành động của anh ta, dùng ngón giữa đẩy gọng kính, vòng qua anh ta vào phòng: "Anh đang xem súng trường à."
"Đúng vậy, tôi nhờ Tiêu Chương cho xem súng trường của anh ấy." Lý Tu Văn cười nói.
Trần Di Tĩnh vừa thử cầm khẩu súng trường, vừa nói nhạt nhẽo: "Không biết vì sao vận may của Tiêu Chương rất tốt, trang bị chia được gần như là hàng đầu trong cùng loại. Cho dù trộm một khẩu đi bán rẻ, cũng có thể giúp anh qua ải ngay."
[Thị dân Trần Di Tĩnh X Sát thủ Tiêu Chương, chi phí thực phẩm -390B.]
Lý Tu Văn cười gượng: "Chị, ý chị là gì?"
Trần Di Tĩnh: "Ồ, ý tôi là anh đã trộm súng, anh là kẻ trộm, anh vô ơn và không biết xấu hổ."
"…" Ánh mắt Lý Tu Văn tối sầm lại, khẩu súng lục trượt xuống từ ống tay áo, nhắm vào cô: “Đừng động, chị. Tôi không định lấy hết đâu. Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này nhanh thôi."
"Chắc là vì không gian không đủ nên anh mới không lấy hết chứ gì." Trần Di Tĩnh nói thẳng: “Anh cứ bắn đi, trong đó cũng chẳng có đạn đâu."
Lý Tu Văn giật mình, anh tanhắm vào Trần Di Tĩnh bóp cò, nhưng không có động tĩnh gì.
Anh ta thất sắc nói: "Sao có thể…"
"Như vậy khi Tiêu Chương cầm súng đi dọa người sẽ không vô tình giết người thôi."
Trần Di Tĩnh cười, hơi nhọc nhằn nâng khẩu súng trường lên nhắm vào Lý Tu Văn: “Giờ tới lượt tôi bắn rồi nhỉ.
Trong khẩu này có không ít đạn đấy."
Lý Tu Văn run rẩy, lùi lại một bước và va vào tường: "Đừng, đừng giết tôi, đây là Khu an toàn mà."
"Phạm quy không sao cả, tôi đền mạng cho anh là được. Dù sao tôi cũng chẳng còn gì để mất."
Trong mắt Trần Di Tĩnh lóe lên nụ cười khát máu.
Vừa dứt lời, chỉ số tinh thần của đối phương giảm 2 điểm.
Không biết vì sao, Lý Tu Văn có linh cảm cô thật sự sẵn sàng cùng mình đồng quy vu tận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


