[Thị dân Trần Di Tĩnh X sát thủ Tiêu Chương, số dư hôm nay 2620B.]
[Thị dân Trần Di Tĩnh: Điểm tâm trí 76 Điểm công đức -1 Điểm sinh mệnh 40 Kim cương 0 Tiền Bỉ Ngạn 2620 (chia sẻ).]
Sóng đào vàng - Ngày thứ 2.
Khi bị tiếng gõ cửa ầm ầm làm tỉnh giấc, Trần Di Tĩnh vẫn còn ngái ngủ.
"Sức lực của anh dồi dào thật đấy, chắc trong mạch máu chảy toàn nước tăng lực Red Bull nhỉ."
Cô liếc nhìn nắm cơm trong tay Tiêu Chương: “Ở đâu ra đấy?"
Giải nhì gói cơm nắm và sữa +3.
Giải ba gói cơm nắm và sữa +1.]
[Người trúng giải nhất hôm nay: Tiêu Chương.]
Đứng trước màn hình thông báo, Trần Di Tĩnh hít một hơi vận may: "Vậy nên chắc anh là người của bên tổ chức nhỉ, sao anh may mắn thế, chẳng phải Bỉ Ngạn nói em mới là người may mắn nhất sao."
Miệng cô bị nhét vào một nắm cơm cá ngừ.
Cắn một miếng, cũng khá ngon.
Mang theo nắm cơm lên đường, Tiêu Chương và Trần Di Tĩnh trao đổi ý tưởng mới nhất: "Anh nghĩ ra một cách kiếm tiền hay ho."
Trần Di Tĩnh cho anh một cơ hội thể hiện: "Nói nghe thử xem."
Tiêu Chương thoải mái ngồi xuống bãi cỏ, sắp sửa dùng miếng thứ ba để giải quyết nắm cơm trong tay.
Mặt trời ở khu an toàn rất ấm áp, không quá gay gắt, trải đều trên thảm cỏ.
Có một cảm giác ấm áp dễ chịu.
An toàn thì an toàn, ấm áp thì ấm áp, tiếc rằng ở trong khu an toàn phải tốn tiền.
"Người vào khu an toàn chắc chắn là những người có tiền đúng không.
Chúng ta chỉ cần đứng ở cửa khu an toàn mà cướp. Không có tiền cũng có thể cướp ít trang bị để bán, một ngày chắc cũng được ba bốn ngàn nhỉ?"
Trần Di Tĩnh nhai kĩ nuốt chậm nói: "Nắm cơm này vị cũng khá ngon."
"Gì chứ, em có nghe anh nói không đấy?"
Trần Di Tĩnh ngồi xuống cạnh anh, dùng ống hút sữa như điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, trông già dặn hút một hơi, vừa giả vờ phả khói vừa nghiêm túc nói với anh: "Gác kiếm rửa tay đi, chúng ta không thể làm việc phạm pháp nữa."
"Tại sao cơ chứ?"
"Bởi vì hiện tại chúng ta không thiếu tiền, mà thiếu đức. Điểm công đức của em chỉ có -1." Trần Di Tĩnh rút ra một nắm cơm đưa cho anh: “Còn anh, thậm chí chưa có đủ tư cách để xem chỉ số đó."
[Thị dân Trần Di Tĩnh, tự kiểm điểm, điểm công đức +1.]
Ừm, thành công vắt kiệt.
"Em quan tâm làm gì chứ, công đức có tác dụng gì không?" Tiêu Chương mở nắm cơm ra, bỗng thấy logo trên bìa, lại chán ghét nhét lại cho cô: “Anh không ăn cái này đâu."
Tại sao có người kén ăn mà vẫn cao được một mét tám mấy, còn có người ăn đủ thứ nhưng không qua nổi một mét sáu.
Ông trời thật không công bằng, cô nhất định phải vay tiền để kiện ông trời.
Trần Di Tĩnh bực bội lườm Tiêu Chương một cái, rồi thử dụ dỗ anh nói: "Điểm công đức có thể mở khóa thông tin về Bỉ Ngạn. Trò chơi này do người hay ma chủ đạo, Bỉ Ngạn rốt cuộc là nơi nào, những câu hỏi này chẳng lẽ anh không muốn biết sao?"
Ánh mắt Tiêu Chương trong trẻo, rất thản nhiên nói: "Không quan trọng. Dù sao thì cái gì cần biết rồi cũng sẽ biết thôi."
"…" Trần Di Tĩnh kiên trì nói tiếp: “Vậy anh không thấy thế giới này rất kỳ lạ sao? Thế giới này ngập tràn những quái vật… Anh không thấy rùng mình sao?"
"Đâu có quái vật nào đâu?" Tiêu Chương đối diện với ánh nắng, thần thái rạng ngời: “Thế giới khác thì đương nhiên phải kỳ lạ một chút!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


