Hóa ra một cửa hàng chỉ có thể bị cướp 3 lần.
Trần Di Tĩnh xoa cằm suy nghĩ, bỗng, cửa kính bên cạnh vỡ tan.
Kẻ gây chuyện vung tay bước qua mảnh kính vỡ mà vào.
Trần Di Tĩnh nhếch môi: “Kẻ cướp à, không quét dọn không biết việc này khó thế nào à.”
Một lúc sau.
Trần Di Tĩnh ngồi bên cạnh nồi cà ri cũ, chống cằm nhìn đống mảnh kính vỡ mà Tiêu Chương gom lại: “Hay là, em đi cửa hàng khác làm công, anh đến cửa hàng của em cướp ba lần nữa, rồi đổi sang cửa hàng khác?”
Tiêu Chương dừng chổi lại: “Cách này cũng không tệ.”
[Cảnh báo: Hành vi đồng lõa cướp bóc sẽ bị trừ 10 điểm công đức.]
Nghe thấy vậy, Trần Di Tĩnh run lên: “Thôi, nghĩ cách khác đi.”
Nếu chỉ dựa vào làm công để kiếm tiền, một giờ được 50 đồng, giới hạn mỗi ngày làm 4 giờ, kiếm được 200 đồng, ăn uống nhờ cửa hàng, trừ đi 100 đồng tiền trọ…
Tiêu Chương ném chổi sang bên, kéo ghế ngồi xuống: “Rốt cuộc anh vẫn nên bỏ em mà tự làm thôi.”
“Đừng mà, hợp tác với em mạnh mẽ không tốt sao?”
Trần Di Tĩnh nói: “Chúng ta có thân phận khác nhau, việc chia sẻ thông tin cũng sẽ không hiệu quả.”
Tiêu Chương: "Anh chưa từng thấy vụ hợp tác nào vụng về như vậy.”
Trần Di Tĩnh nheo mắt: "Anh coi thường em à?”
Tiêu Chương: "Thì sao nào?”
"Anh cứ coi thường đi. Dù sao em cũng chẳng mất gì.”
"…"
Tiêu Chương nghĩ thầm, Trần Di Tĩnh trông thật dễ chết.
Xét đến tình hình của mình, hiện giờ hợp tác với cô không phải là lựa chọn khôn ngoan.
Nhưng sau khi cân nhắc, anh vẫn quyết định hợp tác với Trần Di Tĩnh.
Trên người Tiêu Chương có 1370, Trần Di Tĩnh có 250, làm công kiếm được 50, lại moi được từ anh 150.
“1370+250+50+150… chính là 1370+450, là hơn 1800, vậy chúng ta còn thiếu…”
Tiêu Chương không nhịn được cắt ngang lời cô: “1820 đấy. Em học toán kém vậy à.”
“Thảo luận toán học với người của Học viện Ngoại ngữ, anh thật tàn nhẫn.”
“…”
Trò chơi này có thể liên kết nhiều tài khoản.
Sau khi hai người liên kết, tiền Bỉ Ngạn hiển thị 1820B.
Tìm kiếm một ít đồ trong tiệm, Trần Di Tĩnh lại bị trừ 5 điểm công đức vì ăn cắp vặt.
Ra khỏi tiệm cà ri, cơn gió lạnh buổi tối thổi tới.
Trần Di Tĩnh không khỏi cảm thấy trên đầu họ có dòng chữ "nghèo rớt mồng tơi”.
Mặt trời lặn, ánh nắng chiều đổ xuống đống đổ nát, nhuộm vàng những cây cỏ trên tường và mặt đất, những chiếc lá như có ý thức, thỉnh thoảng rung rinh.
Người đi đường đều vội vã, hầu như men theo tường mà đi, dù sao đây vẫn chưa phải khu an toàn, nguy cơ rình rập khắp nơi.
Nếu một mình, chắc cô cũng sẽ nhìn quanh không ngừng.
Nhưng chàng trai bên cạnh, đúng như tên gọi, lại hiên ngang đi giữa đường lớn.
Đi giữa đường lớn thế này, rõ ràng là muốn dụ người đến cướp bóc mà?
“Hai người kia, đứng im!”
Người đối diện cầm dao nhọn chỉ vào họ.
“Lấy hết tiền ra đây!”
Trần Di Tĩnh ngước nhìn Tiêu Chương, anh gật đầu, bước lên trước đấm vào mặt người đó, rồi bẻ quặt cổ tay anh ta xuống đất, tên cướp đau đớn kêu lên.
Tiêu Chương đoạt lấy con dao từ tay hắn: “Dám cướp cả ông nội mày à? Lấy hết tiền ra đây!”
“Tôi không có nhiều tiền…”
“Không đưa tao xử mày đấy.”
Tên cướp mặt mày nhăn nhó móc ra một xấp tiền: “Một ngàn có được không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


