Lam Hựu Khánh cười nhạt, trong tay xuất hiện một khẩu súng: "Đúng là vận may đến, chặn cũng không được."
"Anh bạn, các cậu đi ép người khác đi, nhiều cổng thế, sao lại chọn đúng cổng này." Giang Diệc Kỳ thấy khẩu súng chỉ vào mặt mình, liền vội lấy ra tờ giấy ghi chú của mình: “Nhìn đi, thật sự không còn chỗ nữa."
Tô Vân Khả bước tới bên Lam Hựu Khánh, lần lượt nhìn qua họ: "Các bạn có giấy chứ?"
Lâm Y và Từ Khả Nghi nhìn nhau, sau đó cô ta rút ra tờ giấy ghi chú, tay hơi run rẩy: "Chúng tôi cũng chỉ còn một tờ có thể viết được thôi."
Tô Vân Khả vừa viết vừa nói với bạn trai: "Vẫn thiếu một tờ…"
Lam Hựu Khánh im lặng một lúc, nghiêng người, nhường cho họ một lối đi: "Các bạn đi trước đi."
"Này, cảm ơn nhé." Giang Diệc Kỳ bỏ chạy ngay.
Thời gian không còn nhiều, họ không trò chuyện thêm với hai người kia, chạy như bay.
"Đoàng đoàng!"
Lâm Y bất ngờ ngã xuống đất, máu văng tung tóe.
"Á á á!" Từ Khả Nghi hét lên, bịt tai chạy đi.
"Đoàng!"
Giang Diệc Kỳ thấy hướng nòng súng của Lam Hựu Khánh thì cũng hét lên, kéo Trần Di Tĩnh chắn trước mặt mình.
Trần Di Tĩnh chỉ cảm thấy vai đau nhói, như thể có một cái máy xay thịt chui vào vai mình.
[Thị dân Trần Di Tĩnh, bị bắn, điểm sinh mệnh -40.]
Thôi được rồi, đã đến lúc nằm xuống và trở thành một xác chết.
Trần Di Tĩnh không thể chạy thoát cũng lười trốn chạy, cô để mặc mình ngã xuống.
Bên tai lại vang lên hai tiếng súng, mặc dù bắn về phía cô nhưng đạn lại bị người khác chắn.
Đầu óc Trần Di Tĩnh lập tức ù đi, rồi lại tỉnh táo hẳn.
Kính của cô toàn máu, gần như không nhìn rõ dung mạo của người trước mặt.
Lục Đăng Xuyên trúng hai phát đạn, loạng choạng ngã xuống đất.
"Đủ rồi, đừng bắn nữa. Chúng ta đi thôi." Tô Vân Khả nói, cùng Lam Hựu Khánh rời đi. Rồi sau đó có một, hai, ba người lần lượt chạy qua bên cạnh Trần Di Tĩnh.
[Thị dân Trần Di Tĩnh, máu chảy không ngừng, điểm sinh mệnh -5.]
[Thời gian còn lại của trò chơi: 8 phút.]
"Lục Đăng Xuyên? Lục Đăng Xuyên?" Trần Di Tĩnh cố gắng bịt miệng vết thương đang chảy máu trên người anh ta, nhưng máu từ hai lỗ đạn vẫn tuôn ra, không thể nào cầm được: “Sao cậu lại đỡ đạn cho mình?"
"Mình không thể… Thấy chết mà không cứu."
"Đồ ngốc!"
"Mình thật sự… Không thông minh. Vì thế… Cậu thay mình, cậu thay mình tiếp tục chơi."
"Cậu cứu nhầm người rồi." Cổ họng Trần Di Tĩnh bỗng nghẹn lại: “Mình không xứng đáng để cậu cứu."
"Đừng nói vậy. Phải sống tiếp, được không?" Lục Đăng Xuyên nhẹ nhàng nắm lấy ngón trỏ của cô: “Mọi thứ sẽ tốt lên. Mình làm ma… Cũng sẽ phù hộ cậu…"
[Thị dân Trần Di Tĩnh, máu chảy không ngừng, điểm sinh mệnh -5.]
Trần Di Tĩnh tận mắt nhìn thấy điểm sinh mệnh của Lục Đăng Xuyên trở về con số không.
Sau đó, cô cũng nằm xuống bên cạnh thi thể anh ta.
Thôi kệ.
Không muốn chơi nữa.
Thật là chán.
[Thời gian còn lại của trò chơi: 5 phút.]
Các ngón tay của cô vẫn có thể chạm vào thi thể của Lục Đăng Xuyên.
"Mình thay cậu… Mình thay cậu tiếp tục chơi."
"Phải sống tiếp, được không?"
Lời nói đầy hơi thở cuối cùng của Lục Đăng Xuyên lại một lần nữa vang vọng trong đầu cô.
Anh ta thực sự là một người rất yêu cuộc sống. Đồng thời cũng rất ngốc nghếch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


